Xuyên Việt Thành Trúc Mã Pháo Hôi Của Vạn Nhân Mê
Chương 35: Hơi đau một chút

Xuyên Việt Thành Trúc Mã Pháo Hôi Của Vạn Nhân Mê

Chương 35: Hơi đau một chút

Tòa nhà giảng dạy cũ, một phòng học đã được bỏ không từ rất lâu, hiện đang được dùng làm nhà kho, bên trong bày rất nhiều bàn ghế lung ta lung tung.

Vừa đẩy cửa, ập vào là mùi ẩm mốc cũ kỹ, rất khó ngửi.

Trong góc tường kết mạng nhện, bụi bẩn dày nặng.

“A, Từ ca, nó tới rồi."

Ngồi trên bàn có ba đứa con trai cao to, chính là những người ngày đầu khai giảng đã tìm Tống Dụ kiếm chuyện. Áo phông đen, đầu trọc, khuyên tai đính ba hàng, tên là Tương Hưu.

Vương Từ đang chơi điện thoại, nghe nói như thế thì thả điện thoại xuống, cà lơ phất phơ mà xoay người lại.

Mặt mày gã tối tăm, giữa hàng lông mày mang theo ý cười quyết liệt, tà ác âm u: “Ồ, hotboy đến rồi à."

Hai chữ ‘hotboy’ nghe ám muội đến cực điểm, tầm mắt hận không thể dính vào người Tạ Tuy.

Tạ Tuy bước vào, còn phi thường lễ phép mà tiện thể đóng cửa lại, cười: “Ừ, đợi lâu rồi."

Phản ứng không giống người bình thường của hắn khiến đám người trong phòng sững sờ.

Vương Từ híp mắt, đứng dậy: “Cậu có biết tôi gọi cậu đến đây làm gì không."

Vẻ mặt Tạ Tuy không thay đổi, cười: “Cậu nói đi, tôi nghe."

Vương Từ quan sát hắn nửa ngày, ám muội bảo: “Tạ Tuy, tôi còn rất thích cậu."

Tạ Tuy thong dong, ưu nhã đáp: “Cảm ơn."

Con ngươi của Vương Từ trầm mặc theo dõi hắn.

Tương Hưu đã lui sang một bên, mở điện thoại di động bắt đầu quay video.

Bọn chúng cùng Vương Từ lăn lộn lâu như vậy, làm sao có thể không biết trong đầu gã nghĩ gì. Chỉ cần thu hình lại, tối nay tự tôn của Tạ Tuy sẽ bị phá hoại sạch sẽ.

Bọn chúng cầm lợi thế ở trong tay, sau đó muốn bắt nạt thế nào thì bắt nạt thế đó.

Ai có thể nghĩ tới chứ?

Tương Hưu chỉnh góc độ, khóe miệng nhếch lên, hotboy lạnh lùng cao không thể với tới của Nhất Trung thành phố C, sau lưng lại dễ dàng bị người bắt bí như vậy. Không được, trò vui như thế, y cũng muốn được ké một miếng.

Vương Từ cười, “Tôi biết ngay tấm hình kia sẽ khiến cậu tới. Tôi mấy ngày nay chẳng muốn đến trường, ở nhà tẻ nhạt, nên điều tra thân thế của cậu một chút."

Gã tiến đến bên cạnh Tạ Tuy, thấp giọng: “Nghe nói mẹ cậu là gái điếm?"

Gã cười: “Chẳng trách cậu lớn lên câu nhân như vậy, tràn đầy sức sống."

Tạ Tuy nghe những lời này, cụp mắt, thần sắc cũng nhàn nhạt, ngũ quan đẹp không điểm bắt bẻ, khí chất thanh lãnh cấm dục.

Vương Từ cảm thấy đầu óc mình nóng lên: “Cậu phải biết, bà cậu đã lớn tuổi rồi, tùy tiện một chút sẽ xảy ra chuyện ngoài ý muốn, coi chừng mạng cũng chẳng còn. Lần trước cậu theo Tống Dụ đối nghịch với tôi, tôi cũng không giận. Nó chỉ là một thân thích nghèo của Mạnh gia, chó cậy gần nhà, gà cậy gần chuồng, tôi giết nó cũng rất đơn giản."

Gã đưa tay, muốn sờ lên mặt Tạ Tuy, nụ cười kinh tởm cực điểm: “Muốn để bạn cùng bàn và bà nội cậu an toàn cũng được, cậu để cho tôi chơi một tháng, tôi liền – "

Câu kế tiếp Vương Từ không nói ra được. Gã trợn to mắt.

Bàn tay của gã đã bị một con dao gọt hoa quả đâm vào.

Khóe môi Tạ Tuy mang ý cười, vẻ mặt lương bạc lạ thường, đáy mắt là một mảnh lạnh lẽo.

Ngón tay hắn thon dài, động tác rút dao gọn gàng lại tiêu sái.

“A a a a a —"

Trong tíc tắc, trong phòng học vang lên tiếng kêu gào thảm thiết của Vương Từ.

Tạ Tuy ném con dao đi, tiện tay nhấc cái bàn nhỏ bên cạnh lên, đập vào đầu Vương Từ đang lớn tiếng rít gào, khiến gã ngã lăn ra mặt đất.

Vương Từ nắm tay, khóe mắt trừng tới sắp nứt, đau đến thần trí không rõ, lăn lộn trên sàn, nói chuyện cũng đứt quãng.

“Tạ Tuy, mày, mày, muốn chết."

Tạ Tuy lạnh nhạt nói: “Cậu nên cảm thấy may mắn là trong tay tôi bây giờ không có súng."

Tình hình phát triển quá nhanh, mấy người khác đều chưa kịp phản ứng.

Tạ Tuy đã nhanh chân bước về phía trước, đoạt lấy điện thoại di động từ chỗ Tương Hưu, nhấn nút tạm dừng. Hắn cười một chút, âm thanh qua loa hời hợt, nhưng nghe vào khiến người ta tê cả da đầu: “Quay được nhiều như vậy rồi à."

Cả người Tương Hưu đều choáng váng, “Mày…"

Tạ Tuy vốn định gửi video cho bản thân mình để lưu trữ, không ngờ vừa bấm vào lại hiện ra tin nhắn mà Tương Hưu gửi cho Tống Dụ.

Số điện thoại của Tống Dụ hắn thuộc lòng, sẽ không nhận sai người.

Tương Hưu đứng sau lưng chụp mấy bức hình có Vương Từ cùng hắn, dưới góc chụp này, nhìn vào là thấy Vương Từ không có ý tốt, còn hắn lại đang bị bắt nạt.

Tin nhắn cũng tràn đầy ác ý.

[Nhìn thấy không? Kết cục khi đắc tội Từ ca.]

Ngón tay Tạ Tuy dừng lại, một hồi sau mới cười nhẹ một tiếng, vứt điện thoại cho Tương Hưu: “Cậu thế mà làm được chuyện tốt."

Tòa Thư Sơn, trên sân thượng.

Cao Phong thẹn quá hóa giận: “Đệt mẹ nhà mày, mày chiếm tiện nghi của bố mày!"

Tống Dụ tự mình nói xong cũng sững sờ. Ai muốn làm ông xã của thằng đầu bò này chứ.

“Mày có thể bớt nói nhảm lại hay không."

Một đề thi toán, một đề thi Anh, một bài luận văn vẫn đang chờ cậu đây này.

Cao Phong đợi mãi mới có cơ hội để làm náo động, làm sao có thể để trận đánh này nhẹ nhàng, dễ dàng như vậy. Gã hoạt động gân cốt một chút: “Gấp cái gì, tao đánh nhau bao nhiêu trận, vẫn là lần đầu tiên có nhiều người vây xem thế này. Nhìn đông đảo khán giả chen chen chúc chúc trong hành lang liền thấy không thể đơn giản qua loa được. Dĩ nhiên, mày mang theo người, tao cũng mang theo người, bằng không mọi người lễ phép một chút, đao côn vũ khí này nọ khoan hãy dùng, tay không đánh một trận trước đã. Thế nào?"

Tầm mắt Tống Dụ liếc xung quanh, cười nhạo: “Tao nhớ là tao tới đây để làm cha mày." Cậu tiến về phía trước một bước, “Tao cảm thấy, chỉ cần mày kêu ‘cha’ thành tiếng, trò này liền kết thúc."

Cao Phong phi thường phẫn nộ đối với thái độ ngạo mạn này của cậu, hung tàn bảo: “Mày mơ hay lắm!"

Tống Dụ: “Ồ, đánh cược không?"

Cao Phong trừng mắt.

Tống Dụ đã bước lên phía trước, cũng không dùng bất cứ động tác đẹp đẽ gì, chỉ đưa tay trực tiếp tóm chặt cổ áo của gã. Đáng thương cho Cao Phong một tên vai u thịt bắp, còn chưa kịp phản ứng lại đã bị người xách cổ áo lôi về trước. Cổ áo xiết lấy cần cổ của gã, hô hấp cũng trở nên cực kỳ khó khăn. Vẻ mặt Cao Phong đỏ chót, mắt trợn lớn: “Mày ——!"

Gã đưa tay muốn tách ngón tay Tống Dụ ra, nhưng khí lực của Tống Dụ lớn đến kinh người, căn bản không thể lay chuyển được.

Nhớ tới chuyện lần trước ở sân bóng rổ, Cao Phong rốt cuộc ý thức được, đây không phải là do Tống Dụ may mắn. Sự sợ hãi tràn ra khỏi mắt gã, “Mày muốn làm gì."

Tống Dụ xách áo gã, lôi về phía trước.

Những người khác trên sân thượng nhìn mà trợn mắt ngoác mồm. Nhưng từ lúc bắt đầu đã là hai người này đơn độc đánh với nhau, đám đàn em của Cao Phong muốn tới hỗ trợ liền bị Mã Tiểu Đinh cản lại.

Thời điểm Dụ ca của bọn họ ra oai, những người không liên quan đều phải tránh ra.

Mã Tiểu Đinh: “Gấp gì vậy em trai, để cho em xem thử xem cái gì gọi là giáo bá chân chính."

Trên sân thượng tòa Thư Sơn có rào chắn nhưng không quá cao. Sợ có chuyện gì ngoài ý muốn, trường học một mực nghiêm cấm học sinh đến đây, nhưng cũng không ngăn được đám học sinh lứa tuổi nhảy nhót tưng bừng này, chỗ này liền bị biến thành thánh địa yêu đương.

Trong góc sân thượng có chất một chồng gỗ, lúc trước thi công còn thừa lại, vẫn không xử lý.

Tống Dụ lôi Cao Phong, một bước nhảy lên, đứng ở trên tấm ván gỗ, cúi đầu lạnh lẽo cười: “Thích gây náo động như vậy?"

Cao Phong trừng cậu, bộ phận hô hấp bị người ghìm lại, căn bản không động nổi tay chân.

Đối diện tòa Thư Sơn là tòa Dục Đức, trên hành lang lầu sáu đứng một loạt quần chúng ham hóng chuyện.

Họ đưa điện thoại lên, hướng camera về phía bên đây, cũng bị tình cảnh này làm cho ngu người.

Tống Dụ xách Cao Phong lên chồng ván gỗ. Chồng gỗ này so với hàng rào chắn cao hơn một chút, đứng ở trên cúi đầu xuống chính là độ cao sáu tầng lầu, kích thích tới mức khiến người ta hai mắt tối sầm.

Chân Cao Phong đều sắp mềm nhũn.

Tống Dụ nhất định hôm nay phải dạy cho thằng nhóc này một bài học, vỗ vỗ bờ vai của gã, chỉ vào bên kia: “Nhìn thấy mấy người khán giả kia không, điện thoại di động đều chĩa vào mặt mày đó. Mày không phải thích oai phong sao, nào, say hi đi."

Một đám người tòa Dục Đức: “…"

Muốn cười lắm, nhưng nhìn Cao Phong một mặt trắng bệch, lại cười hết nổi. Thật cmn thảm.

Cái ‘hi’ này làm thế đ*o nào mà ‘say’ nổi!

Cao Phong họ Cao, nhưng không có nghĩa là gã không sợ độ cao!

Kỳ thực, nếu như gã để ý một chút sẽ phát hiện tầm mắt Tống Dụ hoàn toàn không dám nhìn xuống, đứng cực kỳ vững, chỉ là lời ra khỏi miệng hết sức thiếu đòn: “Đừng nha đại huynh đệ, cười với màn ảnh một cái đi kìa."

Cao Phong tức giận không chịu nổi: “Tống Dụ!!"

Gã muốn phản kháng, nhưng chỗ này quá hẹp, quá nguy hiểm, hơn nữa quá nhiều điều để kiêng kỵ, gã căn bản không dám có động tác lớn nào.

Kết quả, gã chỉ có thể phản kháng một chút, lại không hề có chút tác dụng. Thậm chí Tống Dụ còn xách cổ áo gã lên, mặt gã nghểnh lên thẳng trời cao. Trong nháy mắt, Cao Phong tức ngực tới khó thở, suýt chút nữa bị dọa tới tắt thở chết tươi.

Tống Dụ cười nhạo: “Cố tình hẹn tao tới chỗ này đánh nhau, tao còn tưởng mày thích độ cao."

Cao Phong sắp bị hù chết: “Tao sai rồi, tao sai rồi! A a a a! Thằng chó, mày đừng buông tay. Đừng buông tay!"

Tống Dụ như cười mà không cười: “Cần tao nhắc nhở mày hiện tại nên gọi tao là gì à?"

Tính mạng như ngàn cân treo sợi tóc, cảm giác kích thích tê cả da đầu.

Cao Phong nhắm mắt kêu to: “Cha cha cha cha cha cha cha cha!"

Trên sân thượng, tất cả mọi người miệng há to tới mức có thể chứa nguyên quả trứng vịt. Trong tòa Dục Đức tiếng rít gào càng điên cuồng, trong tức khắc đèn flash chớp lóe từng mảnh.

Tống Dụ nhảy về phía sau một cái, kéo Cao Phong đang bị dọa tới mức hồn sắp bay đi trở về.

Cậu vốn là muốn tốc chiến tốc thắng, đây là phương pháp nhanh nhất. Cậu mở điện thoại ra, định xem mấy giờ rồi, lại nhận được một tin nhắn từ người lạ.

Trong tình huống bình thường, điện thoại di động của cậu nhận được tin từ người lạ sẽ là chuyện không tốt đẹp gì.

Bấm vào. Quả nhiên.

Hai tấm hình, đều là Vương Từ cùng Tạ Tuy.

Tấm thứ nhất Vương Từ hai chân giang rộng ngồi trên ghế, Tạ Tuy cúi đầu, nhìn có vẻ hết sức ẩn nhẫn.

Tấm thứ hai Vương Từ vươn tay ra chạm vào mặt Tạ Tuy, che đi biểu tình của Tạ Tuy.

Nhưng Tống Dụ dựa vào sự não bổ của bản thân đã bị tức giận đến nổ tung!

Bạn cùng bàn của cậu!

Bạn cùng bàn thiện thương từ trong xương, lại ôn nhu, không tranh chấp với đời của cậu!

Hiện tại lại bị cái thằng cờ hó Vương Từ này làm nhục!

Mắng một câu thô tục xong, Tống Dụ trực tiếp đi xuống dưới lầu.

Nhưng không nghĩ tới Cao Phong vừa nãy đóng vai con ngoan, sau một chốc hồi thần liền trở mặt không quen biết.

Sau khi bị mất mặt trước toàn trường, vừa thẹn vừa giận, gã đi tới trực tiếp ôm chân Tống Dụ, muốn lôi cậu xuống mặt đất đánh một trận.

“Bố mày hôm nay không để yên cho mày!"

“Cút."

Tống Dụ hiện tại nào còn rảnh để ý đến gã, không chút lưu tình một cước đạp ra.

Cao Phong ôm bụng lăn trên mặt đất, gào thét với đám đàn em của mình: “Ngu người làm cái gì! Giúp tao báo thù! Đ*t mẹ nó, hôm nay có thể dễ dàng thả nó đi như vậy?"

Một đám người tre già măng mọc ùa tới, Tống Dụ sắc mặt xám xịt, căn bản không quay đầu lại. Cậu thu dọn cả đám người, động tác vừa ngoan lệ lại khốc liệt, không chút dây dưa dài dòng. Áo trắng quần đen, một trận đánh xong, mái tóc cũng không loạn.

Trong hành lang mấy cô bé a a a a rít gào, nhưng soái ca lấy một địch mười này căn bản không đếm xỉa tới các cô, gấp gáp hai bước thành một bước, vội vội vàng vàng xuống lầu.

Bài post ‘Quyết chiến tầng thượng tòa Thư Sơn’ lại nhấc lên một đợt cao trào.

[… Thật ngại quá, lúc nãy điện thoại của Đại K mém chút nữa rơi mất, hiện tại tường thuật một ít nội dung vừa nãy cho mọi người. Tống Dụ túm chặt Cao Phong, Cao Phong hô to ‘cha’, sau đó Cao Phong không phục, một mình đấu Tống Dụ, Cao Phong bị đánh cho một trận, đàn em của Cao Phong không nhìn nổi, đi quần ẩu Tống Dụ, đàn em của Cao Phong lại bị đánh cho một trận.]

Bình luận.

[????]

[… Tôi cmn mắt mù sao, Tống Dụ yếu như gà què thế mà là một nhân vật hung ác?]

[A a a tôi có thể làm chứng! Hơn nữa cậu ấy thực sự thừa nhận chính mình là Dụ ca!]

[Cậu ấy hiện tại đi rồi, ngay cả bước đi cũng đẹp trai như vậy, mị thật hạnh phúc ô ô ô ô]

[Chỉ có tôi mới để ý những người cá cược đêm đầu của mình thôi sao?]

Cảnh tượng trong bài post được khép lại bởi một tiếng gầm rú phát ra từ tòa nhà!

[Đừng a a a ô ô ô, người bên tòa Thư Sơn cmn chạy mau lên – giám thị tới!]

Tổ trưởng tổ giám thị của trường Nhất Trung thành phố C, danh tiếng xưa nay chưa bao giờ mất đi, lãnh khốc vô tình, nếu bị thầy tóm lấy, đứng dưới quốc kỳ ‘nói chuyện’ gì đó đều là điều không trốn khỏi. Đương nhiên, tồi tệ nhất là bất kỳ một chuyện sai lầm nhỏ nhặt gì ông ta đều gọi phụ huynh tới trường học, nếu phụ huynh không sống trong thành phố, vậy thì một cú điện thoại có thể kéo dài tới ba giờ.

Một đám nữ sinh trong tòa Thư Sơn cùng nhau hút vào khí lạnh, cất điện thoại di động, mau mau chạy xuống.

Nhưng mà thầy giám thị phi thường tuyệt tình, cầm chìa khóa cùng ổ khóa, trực tiếp khóa cửa lại, cầm một cái loa, đứng ở dưới gào thét:

“Một đám nhóc trên lầu kia! Cửa sắt tôi đã khóa! Các trò một người cũng đừng hòng chạy!"

“Thứ sáu không trở về nhà? Ở trong trường đánh nhau? Được, gọi điện thoại cho phụ huynh mấy trò tới đón người, đến một người tôi thả một người!"

Toàn bộ học sinh: “…"

Oa oa oa.

Tống Dụ chạy đến tầng hai, thầy giám thị đã tới rồi, giọng đặc biệt lớn, từng chữ đều nghe rõ. Vừa nghe thấy gọi phụ huynh, Tống Dụ liền đau đầu, nhíu mày, đây là cái trò gì vậy.

Mấy nữ sinh trên cùng hành lang với cậu chen chúc nhau, nhìn cậu một vẻ buồn bực, liền gập ghềnh trắc trở nói: “Dụ Dụ Dụ Dụ ca, nếu như cậu có việc gấp, có thể từ cửa sổ của phòng học ngoài cùng bên trái kia nhảy xuống."

Vấn đề lớn nhất đã được giải quyết. Tống Dụ nghiêng đầu, liếc mắt nhìn nữ sinh kia một cái, vui vẻ cười, “Cảm ơn."

Cậu vẻ ngoài đẹp mắt, là bộ dáng thiếu niên sạch sẽ trong sáng lại hăng hái kia, khi cười lên, trong mắt như có dải ngân hà, cả hành lang chật chội âm u cũng trở nên ngời sáng.

“Không… không cần cám ơn."

Mấy cô bé mặt đỏ chót, mừng rỡ điên cuồng.

Các cô cùng theo sau, đứng trên hành lang tầng hai, thò nửa người ra ngoài, nhìn thấy bóng người thiếu niên kia từ cửa sổ nhảy xuống, động tác nước chảy mây trôi, vừa ngầu vừa đẹp trai.

“A a a a a."

Nhưng cùng với tiếng rít gào của các cô là tiếng thầy giám thị gào thét, tức tới nổ phổi trong loa.

“Cái cậu nhảy cửa sổ bên kia, cậu có phải xem tôi thành người mù rồi không?! Quả thực không để tôi vào mắt! Lớp mấy! Báo tên ngay cho tôi!"

Tống Dụ đã nhảy xuống sân cỏ, không thèm nghe tiếng loa của thầy giám thị, dựa theo ấn tượng đại khái về tòa nhà kia trong trí nhớ mà chạy về phía nam.

Thầy giám thị nổi trận lôi đình: “Trò tiêu rồi! Hôm nay không bắt được trò, tôi không theo họ Điền!"

Tống Dụ trẻ tuổi khỏe khoắn, chân dài, chỉ chốc lát đã bỏ lại ông ta.

Rốt cuộc nhìn thấy tòa nhà giảng dạy kia.

Cậu chạy đường tắt, trước mặt không phải là cổng chính, nhưng mà cũng đủ rồi. Gian phòng bỏ không kia ở lầu một, một cánh cửa sổ của nó đang ở ngay đối mặt của cậu.

Bên cạnh là bức tường bám đầy dây thường xuân.

Tống Dụ rất gấp, bất chấp tất cả, trước hết trèo lên bệ cửa sổ, sau đó dùng tay điên cuồng đập vào cánh cửa, “Tạ Tuy! Tạ Tuy! Cậu có ở bên trong không?"

Tạ Tuy ngồi trên bàn, chính là vì chờ Tống Dụ.

Trong phòng học người nằm đầy trên mặt đất.

Phía sau hắn có bù thêm mấy đao, tay Vương Từ sợ là phải phế bỏ.

Căn phòng này kỳ thực cũng không xa lạ gì với hắn.

Thành phố C có rất nhiều chuyện đã bị hắn quên lãng qua năm tháng, cần phải đến địa điểm đặc biệt mới có thể từng chút từng chút nhớ lại.

Ví dụ như bức tường nơi cổng sau trường cấp hai, bút tích đỏ tươi nhìn thấy mà kinh người, là những năm tháng đen tối nhục nhã.

Ví dụ như căn phòng này.

Kiếp trước hắn cũng bị Vương Từ chặn trong này, thậm chí bị yêu cầu càng thêm quá đáng. Nhưng khi đó tay hắn bị thương từ kỳ nghỉ hè, cũng không đánh nhau giỏi như hiện tại, đả thương địch thủ một ngàn cũng tự tổn hại tám trăm, đám người Vương Từ ngã xuống đất, hắn cũng cả người thương tích, đồng phục học sinh dính không ít máu.

Bụi bặm dày nặng, ánh sáng mờ tối. Mùi vị buồn nôn, cổ họng muốn ói.

Cửa chính bị khóa, hắn cũng là từ cửa sổ này nhảy ra ngoài.

Nhưng lúc đó, hắn quá mê man, quá sụp đổ, thời điểm từ ngoài cửa sổ nhảy xuống, trong nháy mắt cảm giác không trọng lượng làm cho hắn cảm thấy tự sát cũng là một lựa chọn không tồi.

Mười lăm tuổi, cô đơn và tuyệt vọng.

Tạ Tuy nghe được tiếng Tống Dụ đập cửa sổ mới hồi phục tinh thần, cụp mắt, thu lại lệ khí.

Hắn từ trên bàn nhảy xuống, đến bên cửa sổ, mở ra.

“Tạ Tuy!"

Tống Dụ đã dự định phá cửa sổ mà vào, không nghĩ tới người mở cửa sổ cho cậu lại chính là Tạ Tuy, ngay tức thời đôi mắt của cậu đều sáng lên.

Gió từ bên ngoài thổi tan khí tức nặng nề, mục nát trong phòng học. Trên người Tống Dụ có mùi thơm của nước xả quần áo, tươi mới lại khác biệt.

Tạ Tuy trong nháy mắt có chút ngây người, nhìn cậu nửa ngồi nửa quỳ trên cửa sổ, sau lưng là ánh tà dương huy hoàng.

Còn có thầy giám thị cầm loa hùng hùng hổ hổ chạy tới.

Thế giới ồn ào, thời thanh xuân chân thật.

Tống Dụ nhìn dáng vẻ thất hồn lạc phách của hắn, não bổ một chút, sắp khiến bản thân tức chết, từ trên cửa sổ nhảy vào: “Cái thằng chó Vương Từ kia ở chỗ nào! Tớ hôm nay muốn đánh nó đến mẹ nó cũng nhận không ra!"

Tạ Tuy hoàn hồn, cười kéo cậu lại: “Không có chuyện gì, tôi đã giải quyết."

Xác thực là vậy. Tạ Tuy không bị thương, mười tên Vương Từ cũng không đủ để hắn đánh.

Nhưng Tống Dụ vẫn rất giận.

Tầm mắt cậu chợt bắt gặp vết máu trên tay Tạ Tuy, ngay lập tức con ngươi đều trừng lớn.

“Đệt, tại sao cậu lại chảy máu?! Có đau hay không?"

Máu của người khác.

Hắn đau cái gì.

Nhưng nhìn bộ dáng lo lắng của Tống Dụ, lông mi Tạ Tuy run rẩy, miễn cưỡng kéo ra một nụ cười tái nhợt, ẩn nhẫn đè nén sự mệt mỏi trong một thời gian dài.

Hắn khàn giọng nói.

“Đau."

Tống Dụ đã quá lười để ý cái thằng khốn Vương Từ kia, vội la lên: “Vậy chúng ta trước tiên tới phòng y tế đi!"

Thầy giám thị thở hồng hộc chạy tới, phóng tầm mắt nhìn, không thấy Tống Dụ, nhưng cả một khu vực trường học chỉ có một tòa nhà này.

Thầy giám thị giơ loa, đứng bên ngoài gào thét: “Trò cho rằng trốn trong đó tôi không có biện pháp gì sao?! Ra hay không ra? Trò không ra tôi liền khóa cổng! Cho trò ở trong đó một buổi tối!"

Tống Dụ thầm mắng tục một câu.

Tạ Tuy cười nhìn cậu: “Cậu không muốn bị thầy ấy bắt được?"

Tống Dụ: “Ông này sẽ gọi phụ huynh đó."

Tạ Tuy: “Ông ta nhìn thấy mặt cậu rồi sao?"

Đối với điều này Tống Dụ cũng rất tự tin, ưỡn ngực, “Không, tớ trộm trốn ra, chỉ để lại cho ông ấy một bóng lưng anh tuấn."

Tạ Tuy nín cười, “Vậy chúng ta trực tiếp leo tường đi."

Hắn cầm áo khoác đồng phục trên bàn lên, chân dài sải một bước đã nhảy lên cửa sổ.

Tống Dụ hận đến cắn răng, liếc nhìn Vương Từ đang nằm trên mặt đất rên rỉ, “Cứ như vậy mà buông tha cho nó sao?"

Tạ Tuy vươn tay ra về phía cậu, cười: “Nếu cậu muốn xử lý nó, tôi tất nhiên sẽ cùng cậu."

Tống Dụ khẳng định vẫn lo lắng về vết thương của hắn.

Nhưng mà.

“… Cái tư thế nhảy cửa sổ của cậu so với tớ còn côn đồ hơn."

Tạ Tuy cong môi: “Thiên phú."

Chờ đến khi cùng hắn đồng thời nhảy ra ngoài, Tống Dụ mới phát hiện điểm không hợp lý: “Này, không phải cậu bảo đau sao? Tại sao trông như không có chuyện gì vậy?"

Tạ Tuy cười một chút. Diễn một người bị thương chả lẽ còn không đơn giản quá ư?

Hắn sắc mặt tái nhợt, đi hai bước liền phát ra một tiếng rên.

Thần sắc Tống Dụ biến đổi, đi tới muốn đỡ hắn.

Cánh tay Tạ Tuy giơ lên, khoát lên eo Tống Dụ, thoạt nhìn như động tác vì suy yếu nên phải dựa vào.

Tống Dụ khẩn trương: “Cậu không sao chứ?"

Tạ Tuy mượn bệnh làm nũng, ngả vào bên tai cậu, thấp giọng cười: “Hơi đau một chút."

… Nhóc con này vòng eo cũng thật mảnh.
5/5 của 1 đánh giá

Bình luận

Lưu tên của tôi, email, và trang web trong trình duyệt này cho lần bình luận kế tiếp của tôi

Truyện cùng thể loại