Xuyên Qua Cổ Đại Làm Phu Tử
Chương 75 Hậu Quả Không Làm Bài Tập

Xuyên Qua Cổ Đại Làm Phu Tử

Chương 75 Hậu Quả Không Làm Bài Tập


Buổi trưa ngày mười tháng năm, Sở Từ mới vừa tan học, liền thấy người gác cổng triều hắn đi tới, nói: "Sở tú tài, ngươi mau đi cửa nhìn xem đi, hẳn là người nhà ngươi tới."
"Đa tạ Chu tiểu ca." Sở Từ đi theo y ra ngoài, trong lòng suy nghĩ rốt cuộc là ai tới tìm hắn.

Vừa đến cửa, hắn mới phát hiện, tới tìm hắn cư nhiên là ca ca hắn.

"Ca, sao ngươi lại tới đây? Có phải hay không trong nhà phát sinh chuyện gì?" Sở Từ có chút sốt ruột.

"Hắc hắc," ý mừng trên khuôn mặt hàm hậu của Sở Quảng như thế nào cũng không che giấu được, "Tiểu nhị, tẩu tử ngươi đã sinh hài tử rồi! Là một tiểu khuê nữ, trông rất vừa vẹn! Nương nói trông với ngươi khi còn nhỏ không sai biệt lắm, bạch bạch tịnh tịnh!" (Trắng nõn sạch sẽ tinh khiết..)
Sở Từ cũng cười theo, xem ra đại ca hắn thực thích tiểu khuê nữ, đuôi lông mày khóe mắt tràn đầy ý cười.

"Chúc mừng đại ca cùng tẩu tử, lần này thêm cái tiểu áo bông."
"Tiểu áo bông?"
"Đúng vậy, khuê nữ tựa giống như tiểu áo bông, ngoan ngoãn đáng yêu, vừa nhớ tới liền cảm thấy trong lòng ấm áp."
"Đúng đúng, tiểu áo bông! Vậy Tiểu Viễn tựa như đại áo khoác ngoài, có đôi khi mặc vào thấy nóng, có đôi khi lại cảm thấy lạnh."
"Ha ha ha......" Sở Từ nhịn không được, đại ca hắn cũng coi như là thiên tài, so sánh giống như thần, Tiểu Viễn nghe thấy được sẽ khóc đi?
"Một sọt trứng gà đỏ này là nương công đạo ta cho ngươi, nàng dặn ngươi tặng một chút cho nhóm phu tử, lại phát cho mấy đồng môn khác quen biết ở Huyện Học, trong nhà có hỉ sự, cũng nên để cho người khác dính dính không khí vui mừng." Sở Quảng dọn ra đại sọt, y một đường cõng đến cửa thôn cũng tốn rất nhiều sức lực, may mắn sau đó lại đáp xe bò đi trấn trên, lại đáp xe ngựa tới trong huyện, bằng không liền phải ăn chút khổ.

Sở Từ nhìn một sọt trứng gà này, gian nan mà nuốt một ngụm nước miếng: "Ca, toàn bộ đưa ta phát, vậy trong nhà còn đủ không? Nếu không, ngươi lấy chút trở về chia hương lân?"
"Ai, trong nhà bên kia tất cả đều phát qua, từ đêm qua bắt đầu sinh hạ hài tử, phòng bếp nhà bếp liền không có dừng, trong thôn trứng gà toàn là chúng ta mua tới, nương nhìn không đủ, còn sai ta đi thôn bên mua.

Hiện giờ còn dư lại chổ này, ngươi xem có đủ hay không, không đủ ta ngày mai lại đưa cho ngươi một lần."
Sở Quảng nói được dũng cảm cực kỳ, nương nói hiện giờ trong nhà đã ổn, làm hỉ sự không thể lưu giữ lại, lúc trước lúc Tiểu Viễn sinh ra, một nhà chỉ cho hai quả trứng gà thơm thảo, may mắn hàng xóm cũng không so đo, lúc này, một người hai quả.

Người trong nhà nhiều, có thể có mấy chục quả đâu!
Mọi người đều nói nhà y xem trọng khuê nữ, nương y liền nói, trên đời này ngoại trừ nhi tử còn không phải là khuê nữ? Đều là thân sinh cốt nhục, làm sao còn sẽ phân cái gì lòng bàn tay với mu bàn tay đâu.

Sở Quảng nghe xong kỳ thật không nhiều lắm cảm xúc, bởi vì y cũng là nghĩ như thế này, nhưng Thẩm Tú Nương là đang ở nhà cô cô ở cữ nghe người khác nói lại, nội tâm lại là cảm động đến tột đỉnh.

An gia cùng Sở gia cách hai cái thôn, Sở mẫu lần này một danh tác, trực tiếp oanh động mấy cái thôn chung quanh, mỗi người đều nói, gả chồng nên gả Sở gia lang! Không chỉ nhi tử hiếu thuận có bản lĩnh, ngay cả bà mẹ đều là nhân ái khoan dung như vậy.

Không biết bao nhiêu nhi nữ ở tại thâm khuê, chỉ cần nghe được đến tên Sở tú tài, đều xấu hổ đến không biết như thế nào cho phải.

Mặt dày mà nói, Sở Từ đại khái là nam thần bạch nguyệt quang trong lòng tất cả các thiếu nữ những cái thôn chung quanh.

Sở Từ nghe xong những lời này của đại ca hắn, trong lòng cũng vì nương hắn khai sáng mà có điểm tán đồng, chỉ là chỗ trứng gà này hắn là thật sự dọn không nổi a!

"Đại ca, ngươi còn chưa có ăn cơm đi? Hôm nay tiểu đệ làm ông chủ, mời ngươi ăn một bữa cơm học sinh ở Huyện Học như thế nào?"
Sở Quảng nhìn thấy bộ dáng Sở Từ hì hì như ăn trộm, liền biết tính toán trong lòng hắn: "Yên tâm, chỗ trứng gà này ta không chuẩn bị để chính ngươi dọn đi vào.

Ngươi này tay chân nhỏ như vậy, đừng đem trứng đập."
Bị đại ca nhà mình vạch trần cũng không có gì ngượng ngùng mà, Sở Từ cười giúp y nâng lên sọt, đặt ở trên lưng Sở Quảng.

Huyện Học là cho phép thân nhân dò hỏi, nhưng có thời hạn, còn phải đăng ký tin tức tới thăm.

Vượt quá thời gian không ra, tháng sau liền không được tới, phải chờ đến cách một tháng sau.

Người bình thường sợ phiền toái, đều là cho người gác cổng chút chỗ tốt, làm hắn đem người gọi vào cửa đưa chút đồ vật liền đi.

Bởi vì liên quan đến thời gian, Sở Từ mang theo Sở Quảng trực tiếp đi nhà ăn Huyện Học, hai đứa nhỏ đã chờ ở kia.

Sở Tiểu Viễn vừa thấy Sở Quảng liền hô to: "Cha!" Sau đó chạy như bay lại đây ôm chặt y.

Chung Ly Ngọc cũng đi tới, kêu một tiếng "Bá bá".

Sở Quảng vui vô cùng, sờ sờ đứa này lại sờ sờ đứa kia.

"Đại ca, ngươi đem trứng gà đặt ở chỗ này đi, ta hiện tại liền phát bớt một ít.

Tiểu Viễn, mang cha ngươi đi múc cơm ăn, hôm nay có thể chọn nhiều thêm vài món ăn."
"Ân!" Sở Tiểu Viễn dùng sức gật gật đầu, sau đó dắt bàn tay to ấm áp dày rộng của Sở Quảng, vừa đi vừa giới thiệu cho hắn.

Nhìn bộ dáng tiểu nhi tử kiêu ngạo, Sở Quảng trong lòng thực sự xúc động, hài tử đọc thư, cùng với hài tử không có đọc thư, vậy hoàn toàn liền không phải một chuyện.

Hắn trong lòng càng thêm cảm kích quyết định lúc trước của Sở Từ, về sau Tiểu Viễn có tiền đồ, cũng không thể quên ân đức của tiểu thúc y.

Chính là Sở Quảng lại trước nay không thèm nghĩ, là hắn trả giá trước cho thành tựu của Sở Từ.

Đây có lẽ là chỗ khác biệt với người khác đi.

Có đôi khi Sở Từ đối mặt với người nhà chất phác vô tư này, đều sẽ nhịn không được tỉnh lại bản thân một chút, nhưng hắn vẫn là rất rõ ràng, một người trong nhà, không thể tất cả đều là trung hậu, giống như một đàn cừu, nếu không có chó chăn cừu bảo hộ, còn không phải mặc người xâu xé, như vậy, để cho hắn đảm đương làm chó chăn cừu bảo hộ người nhà đi.


"Ai, Vương huynh dừng bước, tiểu sinh nhà có hỉ sự, hai cái trứng gà đỏ này tặng cho ngươi, dính dính không khí vui mừng."
"Lý huynh! Mau tới, tiểu sinh nhà có hỉ sự, đưa hai cái trứng gà đỏ cho ngươi!"
Từ sau khi đem đám người Tề Húc kia đuổi đi, liền không còn có người nào sẽ cố tình làm khó Sở Từ.

Hơn nữa Sở Từ cá tính, hắn nếu là muốn kết thân với người nào đó, như vậy người này tuyệt đối trốn không thoát.

Cho nên, một sọt trứng gà lớn, không quá một hồi liền vơi đi một nửa.

Sở Từ ước lượng trọng lượng một chút, cảm thấy còn không nhiều lắm có thể cõng được, tâm tình vô cùng sung sướng, lúc này mới qua đi ăn cơm.

Dư lại, liền chờ sau khi ăn cơm xong lại đi đưa, mỗi một vị phu tử giáo viên đều đưa mấy quả.

Một đám người chiếm một cái bàn, Sở Quảng ngồi giữa một đám người đọc sách văn nhã, có vẻ phá lệ câu thúc.

Nhưng Trương Văn Hải lại rất nhiệt tình hỏi đông hỏi tây, Lúc Sở Từ đi tới, y đang hỏi thăm tên tiểu khuê nữ Sở gia.

Sở Từ chụp hắn một chút, sau đó nói: "Khuê danh nữ tử há có thể tùy ý báo cho ngoại nam? Tiểu tử ngươi có hiểu lễ nghĩa hay không?"
Bọn họ ngày thường quen gây chuyện, Sở Quảng lại sợ công tử ca nhà giàu thoạt nhìn rất có tiền này sinh khí, vội vàng nói: "Không sao, niếp niếp còn nhỏ, các ngươi đều tính là trưởng bối, biết cũng không quan trọng.

Tiểu nhị, ngươi trước đó không phải nói sao? Trong nhà nếu có tiểu khuê nữ sinh ra, hãy kêu San San, hôm nay sáng sớm ta liền đi đến chổ thôn trưởng nhập hộ, đã kêu Sở San San."
Sở Từ thực cảm động, hắn lúc ấy chỉ là thuận miệng nói, không nghĩ tới ca tẩu tựa giống như trân bảo ghi tạc trong lòng.

Bất quá tên này hắn cũng là thiệt tình thích, tiểu san hô, thật đáng yêu a!
Sau khi cơm nước xong, Sở Từ cùng Sở Tiểu Viễn, Chung Ly Ngọc ba người lại đem Sở Quảng đưa ra Huyện Học, ước định hảo mồng một ngày rằm ngày về nhà nhìn hài tử, sau đó liền nhìn theo hắn đi xa.

"Tiểu thúc, ta thật sự có muội muội sao?" Sở Tiểu Viễn đột nhiên hỏi, thanh âm nghe lên có chút không thể tin tưởng cùng yếu ớt.

Sở Từ nghĩ, rốt cuộc tới! Trên thực tế, cha nương y sinh đứa thứ hai, Sở Từ đã sớm nghĩ hảo nên như thế nào khai đạo Sở Tiểu Viễn.

Hiện đại vấn đề đứa thứ hai ảnh hưởng không ít sự hài hòa của gia đình, không khỏi Sở Tiểu Viễn lo được lo mất, Sở Từ liền nghĩ trong khoảng thời gian này có thể viết ít chữ làm thông suốt điều trong lòng y.

Ai ngờ hắn vừa mới gật đầu, cong lưng chuẩn bị giảng chút đạo lý, Sở Tiểu Viễn liền nhảy ba thước cao một cái, "Thật tốt quá, ta đã sớm muốn một muội muội!"
Chung Ly Ngọc cũng hâm mộ đối y nói: "Có thân sinh huynh đệ tỷ muội thật tốt."

Sở Tiểu Viễn hào phóng mà nói: "Không sao, đến lúc đó ta cũng làm nàng kêu ngươi ca ca, ngươi cũng liền có muội muội.

Nhà ngươi có những cái đó ăn ngon, cũng muốn phân cho muội muội ta ăn mới được."
Chung Ly Ngọc liên tục gật đầu, sau đó hai đứa nhỏ bắt đầu ghé vào cùng nhau ảo tưởng đến khi mồng một ngày rằm ngày trở về, phải mang lễ vật gì về tiểu muội muội.

Một bên Sở Từ vẫn duy trì tư thế khom lưng cùng biểu tình khai đạo hóa đá, đạo diễn, kịch bản này không đúng lắm đi!
Mấy ngày kế tiếp, hai đứa nhỏ luôn là ghé vào cùng nhau lẩm bẩm lầm bầm, Sở Từ muốn hỏi thăm một chút đều sẽ bị đẩy ra, bảo hắn tự nghĩ lễ vật, không cần bắt chước bọn họ.

Sở Từ mới sẽ không cùng tiểu thí hài so đo, hắn chỉ là ngầm đưa bọn họ giấy viết chữ so với trước kia lớn hơn một chút mà thôi, mỗi tờ cũng liền viết nhiều thêm mười mấy tự đi!
Tuy nói lúc trước cái vòng bạc kia là hắn nói đưa cho tiểu chất nữ, nhưng người thật sự đã sinh ra, lại không thể liền tính như vậy cho có lệ.

Sở Từ thừa dịp lúc đi nhà Hứa Chinh lãnh giáo học vấn, trộm đi một chuyến Kim Ngọc Hiên.

Kim Ngọc Hiên trong huyện, bề ngoài muốn lớn hơn một chút, hắn đi vào, liền thấy lão chưởng quầy trấn trên kia cư nhiên cũng đến nơi này.

Sau khi hắn nhìn rất nhiều thứ, rốt cuộc nhìn trúng một bộ vòng tay trẻ con, phía trên khắc chính là đồng tử đồng nữ diễn hoa sen, thoạt nhìn cũng là thật xinh đẹp.

Trừ cái này ra, còn có một cái khóa bình an, khóa bình an này ở giữa là một khối bạch ngọc, làm thành hình dạng đám mây, thoạt nhìn ngụ ý rất tốt.

Chưởng quầy Kim Ngọc Hiên lúc đầu không nhận ra Sở Từ tới, sau đó thấy hắn bày ra mấy câu nói tư thế mặc cả, lúc ấy sự sợ hãi bị lời nói chi phối lập tức hiện ra trong đầu, nhân tiện cũng nhớ tới điệu bộ làm y kiếm đầy bộn tiền kia, hiện tại còn được bán như kinh điển đâu!
"Vị công tử này, hai món đồ này lão hủ đều có thể không thu tiền, chỉ là có cái yêu cầu quá đáng, mong rằng công tử có thể đáp ứng."
"Chưởng quầy mời nói."
"Lão hủ muốn thỉnh công tử lại lưu bản vẽ một bộ trang sức, không biết ý công tử ý như thế nào?" Chưởng quầy từ trong ngăn tủ lấy ra một tờ giấy được bảo tồn thực tốt, tuy rằng có chút ố vàng, nhưng dấu vết vẫn là rõ ràng.

Sở Từ cũng minh bạch ý tưởng chưởng quầy, hắn khẽ cười một tiếng: "Chưởng quầy thật giỏi tính kế, hai món đồ này liền nghĩ muốn lừa ta họa đi."
Chưởng quầy thấy sắc mặt hắn không có vẻ giận dữ, biết sự tình đã thành công hơn phân nửa, cũng cười nói: "Nếu công tử còn có nhìn trúng thứ gì, đồ ở chổ này của lão hủ ngươi cứ việc lấy đi."
Sở Từ không chút khách khí, lập tức liền nhìn lên, hắn lấy đi đồ vật, nhưng không hơn nỗi nữa phần giá cả của bản vẽ kia, nhưng hắn cũng không tính toán dùng thứ này tới kiếm tiền, đổi một ít trang sức cho tiểu chất nữ nhà mình mang cũng được.

Hắn lại nhìn trúng một cái chuỗi ngọc, dùng cũng không phải trân châu lớn nhất, nhưng thật khó để tìm đủ một chuỗi đầy tròn tròn và có cùng kích thước.

Chưởng quầy trong lòng liếc mắt một cái nhìn món đồ hắn xem trọng, tiểu điếm này của hắn tuy không tính là lớn, nhưng trấn điếm chi bảo vẫn là có vài món, công tử này hai mắt cũng không hướng trên cao nhìn một chút, nhìn đến đều là đồ dùng được cho tiểu khuê nữ.

"Chưởng quầy, đem giấy tới."
Sở Từ nghĩ nghĩ, mùa hè sắp tới rồi, nên phối trang sức gì mới tốt đâu? Lúc thời tiết nóng bức, phối bộ diêu (đong đưa) không khỏi có vẻ phức tạp, tiếng leng keng leng keng vang lên, trong thời điểm nóng bức cũng dễ dàng làm lòng người sinh phiền chán, đơn giản là tốt nhất.

Nhưng cũng không thể quá mộc mạc, tốt nhất có thể hợp thời.

Sau khi cân nhắc một chút, Sở Từ trong lòng có đáp án, hắn trên giấy vẽ mấy cái hình dạng, đều là ngày mùa hè khai hoa, tỷ như hoa sen, diên vĩ, tú cầu linh tinh.

Hắn họa thực cẩn thận, như vậy dễ bề chế tạo.


"Chưởng quầy, vật ấy tên là Đóa Tử, giống như là trâm cài ở bên tóc mái, có thể căn cứ theo kiểu tóc quyết định một bên cắm mấy cây, thoạt nhìn tiểu xảo đáng yêu, áp dụng với búi tóc mùa hè."
Chưởng quầy nhìn đến không chớp mắt, tiểu xảo tinh xảo như vậy, xác thực rất thích hợp cho nữ tử đeo mùa hè.

Bộ diêu lúc ẩn lúc hiện, nào có như thứ này mang ở trên đầu thoải mái thanh tân.

Dưới cái nhìn nhiều năm của y, thứ này nhất định sẽ giống như bộ diêu trước đây bán thật đắc.

Y nghĩ tới nghĩ lui, vẫn là từ trong lòng móc ra một khối thẻ bài, thủ công tinh xảo, dùng thủ pháp đặc thù, làm cho người khác khó có thể phỏng chế.

"Sở công tử, Kim Ngọc Hiên chúng ta tuy rằng không phải cửa hàng trăm năm gì, nhưng ở trong Cam Châu phủ, cũng là có mấy chi nhánh.

Khối thẻ bài này vô luận đi đến cửa hàng nào, đều có thể lấy đi đồ vật dưới một trăm lượng, thỉnh ngươi nhận lấy đi."
Sở Từ kinh ngạc: "Chưởng quầy vì sao khách khí như thế, ta đã lấy được món đồ mình muốn, thật cũng không cần như vậy."
Chưởng quầy còn muốn lại khuyên, muốn nói mấy thứ này giá trị không tương xứng, Sở Từ lắc lắc đầu, nói: "Giá trị không giá trị cũng không có gì, đối với ngươi mà nói giá trị liên thành, với ta mà nói lại có thể là lúc nhàn hạ vẽ một tờ giấy bỏ đi, chưởng quầy thịnh tình như thế, ta hôm nay coi như là nhiều thêm một người bạn vong niên, lấy họa tặng hữu chẳng phải vui sướng?"
Chưởng quầy thu hồi thẻ bài, cười nói: "Đúng vậy, ngươi ta vốn là anh em kết nghĩa, cần gì phải câu nệ những hình thức này.

Chờ ngày đại hôn của Sở huynh đệ, vi huynh nhất định chuẩn bị phối sức tốt nhất cho ngươi."
"Kim huynh khách khí."
Sau khi tới cổ đại, Sở Từ đối với lão đầu nhi râu ria một đống cũng có thể bình tĩnh xưng huynh gọi đệ.

Hắn cũng không thể tự hạ bối phận, đến lúc đó loạn cũng không phải một chỗ của hắn.

Sở Từ mang theo đồ vật trên mặt vui sướng đi về hướng nhà Hứa lão gia tử, kết quả lại nghe thấy một tin như sét đánh giữa trời quang, lão gia tử muốn phục quan!
Lúc trước y từ quan bất quá là nhất thời khí phách, hiện tại cấp trên kia bị người buộc tội, y tự nhiên là có thể khởi phục.

Hảo đi, Sở Từ nghĩ, thời đại này từ quan phục quan liền giống như chơi đùa.

Nóng nảy lên ném xuống một câu lão tử không làm, là có thể đủ quải ấn về nhà.

Chơi đủ rồi đệ cái sổ con cho hảo bằng hữu, làm y ở trước mặt thượng quan đề hai câu, lại có thể vô cùng cao hứng trở về làm quan, thật làm người......!Hâm mộ đi!
"Tiên sinh, sau khi ngài đi rồi, học sinh nhất định tưởng niệm không thôi, đêm không thể ngủ, trằn trọc, rơi nước mắt như mưa nha!"
"Đem đuôi cáo ngươi thu vào đi, tiểu tử ngươi nghĩ cái gì ta còn có thể không biết, còn không phải là cảm thấy ta đi rồi không ai dạy ngươi trị Xuân Thu sao?"
"Tiên sinh hiểu lầm ta! Ở chung lâu như vậy, ta sao có thể chỉ đem tiên sinh trở thành công cụ trị Xuân Thu a!" Sở Từ vô cùng ủy khuất.

"Hừ! Ngươi cũng đừng nghĩ lười biếng, ta lần này khởi phục, điều chính là Dương Tín phủ, thư từ lui tới bất quá ba năm ngày liền đến.

Đến lúc đó công khóa của ngươi phải đến đúng hạn, bằng không ta đem ngươi bắt giam, xuống đến đại lao mà viết."
Sở Từ sợ ngây người!
Ma ma, khi còn nhỏ ngươi đối ta nói không làm bài tập sẽ bị cảnh sát thúc thúc bắt đi, cư nhiên là sự thật!!.

Tác giả : Ma Lạc Duẩn
5/5 của 1 đánh giá

Bình luận

Lưu tên của tôi, email, và trang web trong trình duyệt này cho lần bình luận kế tiếp của tôi

Truyện cùng thể loại