Thập Niên 70 Ấm Áp

Chương 44 Chương 40



Chờ khi Triệu Thắng Quân từ một tảng đá trở lại thành người, cô gái nhỏ đã nhảy nhót mang theo Bối Nhĩ đi xuống chân núi, con chó ngốc kia cũng biết nhìn sắc mặt người khác, hiện tại dĩ nhiên đã biết ai là lão đại, ở bên cạnh Ôn Hân đuôi lắc lư vô cùng vui vẻ, đã sớm quên đi Triệu Thắng Quân người hoá đá kia.
Triệu Thắng Quân nhìn cảnh tượng kia, miệng chậm rãi nhếch lên, lộ ra nụ cười giấu cũng không giấu được, nhỏ giọng lẩm bẩm, "Sơn Thần thật sự rất linh nghiệm.

"
Đắp lên thảo dược của thầy thuốc nửa mùa Triệu Thắng Quân, Ôn Hân tràn đầy hoài nghi, nhưng tên Triệu Thắng Quân kia nhiều lần vỗ ngực cam đoan, nói là thảo dược này chắc chắn chữa khỏi, người dân Dương Thạch Tử bị rắn cắn đều xử lý như vậy, đắp thuốc vài ngày liền sẽ khỏi.
Hai người đi xuống núi, chồn cũng không bắt được, Ôn Hân còn bị thương.

Triệu Thắng Quân đưa Ôn Hân trở về ký túc xá, lại đến chỗ chị dâu Tống giải thích nửa ngày, nói là bắt được chồn giáo huấn một trận rồi thả ra, chị dâu Tống sẽ tin tưởng.

Nhưng chồn lang còn gọi là Hoàng Đại Tiên, giống như hồ ly, rất huyền bí, tuy rằng hiện tại phản đối mê tín dị đoan phong kiến, nhưng tư tưởng của những người nông dân thâm căn cố đế này sẽ không thay đổi, cho dù Triệu Thắng Quân thật sự đem con chồn kia mang xuống núi, chị dâu Tống nói đến cùng cũng không dám làm gì, nhiều lắm cũng chỉ là bắt đưa tới nơi khác, chuyện trộm gà này cũng coi như kết thúc, người trong thôn cũng bởi vậy toàn bộ đều gia cố chuồng gà nhà mình một chút, ngược lại không phải là chuyện xấu gì, cũng không nghe nói có chuyện mất gà phát sinh.
Triệu Thắng Quân cái gì cũng không mất, lúc xuống núi con rắn kia còn bị anh mang về, cho gia đình Tiểu Hắc Tử.

Mẹ Hắc Tử nghe nói Ôn Hân chính là bị con rắn này cắn, lập tức trút giận cho Ôn Hân, đem con rắn hoa kia biến thành một bữa canh rắn mỹ vị.

Tay nghề của mẹ Hắc Tử không phải bàn cãi, Ôn Hân vốn là sợ rắn, nói cái gì cũng không dám ăn, để cho người một nhà bọn họ ăn, nhưng mẹ Hắc Tử bưng canh rắn lên bàn, lại rốt cuộc không thấy bộ dáng rắn trong ấn tượng của Ôn Hân, thịt rắn bị mẹ Hắc Tử bóc thành từng sợi nhỏ như tơ, cùng với các phụ liệu khác như nấm hương được chế biến thành canh, hương thơm bay bốn phía.


Tiểu Hắc Tử thèm ăn cùng Tiểu Hắc Muội lẩm bẩm nuốt nước miếng.

Nhưng Ôn Hân không ăn bọn họ cũng không thể ăn, Ôn Hân được mẹ Hắc Tử tìm mọi cách an ủi, mới uống một chén nhỏ, cảm giác rất tươi ngon, hương vị tươi mát quanh quẩn giữa hàm răng, cảm giác đặc biệt bổ dưỡng.

Bị rắn cắn một miếng, nhưng lại ăn thịt rắn, cũng coi như là không thiệt thòi.
Cánh tay Ôn Hân bị thương, ngày hôm sau cũng không có gì đáng ngại, ở trên cánh tay lưu lại hai vết vảy nho nhỏ.

Buổi sáng vén rèm cửa ra rót nước, vừa ra khỏi cửa đã nhìn thấy trên tường đất thấp bé kia đặt hộp đồ ăn, từ sau khi Ôn Hân lại nhà Tiểu Hắc Tử ăn cơm, mỗi ngày đều có người đến đưa đãi ngộ cũng không còn được hưởng thụ qua, nhưng hôm nay phúc lợi này lại trở về.

Ôn Hân đi qua tường đặt một hộp cơm, trên hộp cơm còn có một hộp thuốc, Ôn Hân cầm lấy xem qua, là dùng để trị rắn và côn trùng cắn, Ôn Hân lại nhìn hộp cơm phía dưới, nhịn không được lộ ra mỉm cười, anh cùng các thanh niên ở Dương Thạch Tử này chỉ có một chiêu số như vậy, cả thôn đều dùng.

Ôn Hân nhìn trái nhìn phải cũng không thấy bóng người anh đâu.
"Lại có thứ gì tốt đó~~~"
Ôn Hân còn chưa xoay người, Lưu Du Du đã vươn tay từ phía sau Ôn Hân đoạt lấy hộp cơm, cùng mấy người Lâm Tĩnh đã từ trong phòng đi ra mở hộp cơm ra nghiên cứu, "Bánh bao trắng trứng gà luộc, thức ăn không tệ nha, lần này đây là của ai chứ? "
Ôn Hân cười đoạt lấy hộp cơm, đắc ý ngửa cằm lên, "Đối tượng của tôi."
Mấy người Lưu Du Du và Lâm Tĩnh trợn to hai mắt nhìn cô, Ôn Hân cười trước ánh mắt giật mình của mọi người cầm hộp cơm đắc ý trở về phòng.
"Đối tượng của cô ấy? Cô ấy có đối tượng từ khi nào vậy?" Lưu Du Du chỉ vào bóng lưng Ôn Hân giật mình nói.
"Cô đừng nghe cô ấy đang trêu ghẹo cô thôi, thanh niên trí thức Ôn người ta mỗi ngày đều lấy hết công điểm, làm việc trong ruộng vất vả như vậy vì cái gì, đó chính là muốn trở thành sinh viên đại học công nông binh! Cô ấy có thể tìm đối tượng ở Dương Thạch Tử này sao? "Lâm Tĩnh lôi kéo mấy người Lưu Du Du đi ra ngoài tự đi ăn điểm tâm.
"Cũng đúng, ai, danh ngạch sinh viên năm nay khi nào mới xuống, chẳng lẽ tiêu chí bình chọn chính là xem ở trong đội làm việc sao? Không có bài kiểm tra văn hóa hay gì đó sao? Ôn Hân lúc này mới tới Dương Thạch Tử không bao lâu, sẽ đến phiên cô ấy không? "Vừa nói đến danh ngạch vào thành phố, lực chú ý của mọi người đều chú ý qua, vừa đi vừa tán gẫu nói chuyện về thành phố, Ôn Hân tìm đối tượng, ai cũng không để ở trong lòng.
Canh tác mùa xuân trong thôn sắp tới, hai ngày nay chính là mùa gieo hạt giống, không được chậm trễ, bởi vậy Ôn Hân tuy rằng cánh tay bị thương, nhưng cũng không xin nghỉ, ăn xong sớm một chút liền mang theo mũ rơm xách hạt ngô đi xuống đất, chuẩn bị đi đến mảnh đất kia của cô gieo hạt trên đất hoang.

Dọc theo con đường nhỏ bằng đất đi thẳng đến mảnh đất hoang kia, từ xa nhìn chỉ thấy một người ngồi trên cành cây bên kia, ánh mặt trời buổi sáng chiếu qua, lưu lại trên mặt anh một bóng nghiêng màu vàng, một chân anh co lên, một chân một lắc lư, thoạt nhìn tâm tình rất không tồi.
"Ôn Hân muốn đến gần dọa anh, không nghĩ tới bị anh phát hiện ra mình trước, vội vàng nhảy xuống đất, chạy tới tiếp nhận giỏ hạt giống trên tay cô, đứng cách đó một mét, thản nhiên cười, " em...! Cánh tay ổn chứ? Thuốc mỡ đó là anh bảo cô trong thị trấn suốt đêm hôm qua mua về, em có bôi nó không? "
"Không có ah! Anh không phải là vỗ ngực cam đoan nói thảo dược của anh rất linh nghiệm sao? Vì vậy, em đã không bôi.

"Ôn Hân tùy ý vung tay.
"Sao em không bôi? Thảo dược kia rất linh nghiệm, nhưng hôm qua anh trở về suy nghĩ một đêm, chỗ chúng ta da thịt dày, tùy tiện đắp chút thảo dược là được, da thịt mềm mại của em, không chừng không được, để lại sẹo cũng không tốt, anh đã hỏi cô của anh rồi, nói loại vết thương nhỏ này bôi thuốc này mới không để lại sẹo.

Thuốc mỡ đâu, bây giờ em bôi nó đi! "Triệu Thắng Quân vừa nghe liền nóng nảy, khôi phục vẻ mặt khẩn trương nghiêm túc.
Ôn Hân nhìn bộ dáng khẩn trương của Triệu Thắng Quân, trong lòng rất cao hứng, vươn cánh tay kia đem vết thương bày ra cho anh xem, đáng thương nhìn anh, " em sẽ không bôi, hay là anh giúp em bôi đi? "
Triệu Thắng Quân không ngờ Ôn Hân đột nhiên đem cánh tay vươn ra, một cánh tay giống như bạch ngọc kia, phấn nộn trắng nõn, trong suốt, trên cánh tay kia có hai chấm nhỏ màu đỏ, Triệu Thắng Quân liếc mắt một cái, bỗng nhiên nhớ tới ngày hôm qua lúc ở trên núi, chính mình nắm lấy cánh tay xinh đẹp này, không chỉ nắm lấy, còn hôn, môi kề sát vào xúc cảm mềm mại trên da, nhất thời miệng khô lưỡi khô mặt đỏ lên.

Không được tự nhiên quay đầu sang một bên, "Đem thuốc mỡ kia vắt ra bôi lên miệng vết thương là được, em...!Em nên tự mình bôi đi.

"
Ôn Hân nhìn bộ dáng không được tự nhiên của anh cười, "Chọc anh đùa đấy, đã bôi qua rồi.

"
Triệu Thắng Quân đứng ở bên cạnh đỏ mặt mím môi, biết mình bị trêu chọc, đợi một lát mới nhỏ giọng bổ sung một câu, " thanh niên trí thức Ôn, em...! Sau này...!Đừng làm thế.

"
Ôn Hân đang xắn tay áo, ngẩng đầu nhìn thoáng qua Triệu Thắng Quân nghi hoặc, "Không làm cái gì? "
"Đừng...! Tùy tiện xắn tay áo cho anh xem, dù sao anh vẫn là nam nhân, em là một cô gái, như vậy không tốt, không tốt lắm.

"Vừa nói vừa đỏ mặt lắc đầu.
Ôn Hân nhìn anh, "Anh không phải là đối tượng của em sao? "
Triệu Thắng Quân sửng sốt một chút, cúi đầu líu ríu, "Đối tượng...!Đối tượng cũng không được! Như vậy...!Nó sẽ không tốt cho em" Triệu Thắng Quân nói xong liền cúi đầu xách hạt giống xuống đất làm việc.
Ôn Hân nhìn người đàn ông này, cái đầu gỗ này!
Trên đất canh tác cơ bản đã bón phân xong, Lương Cao Tử cũng đã huấn luyện cho ôn Hân cách gieo hạt giống.

Dương Thạch Tử thập niên bảy mươi, không có bất kỳ máy móc sản xuất nông thôn nào, về cơ bản phải gieo hạt thủ công từng hạt một trên đất trồng, hơn nữa hạt giống lương thực thập niên bảy mươi cũng cực kỳ trân quý, trên cơ bản một cái hố chỉ đặt một hạt, Lương Cao Tử nói, trước tiên chỉ gieo một hạt, sau khi nảy mầm, nếu có phát hiện nó không lên, thì tiếp tục trồng bổ sung một lần, tận dụng hết từng hạt giống.
"Cánh tay của em bị thương, ở bên cạnh nghỉ ngơi đi, việc này ang đến làm là được." Triệu Thắng Quân ôm lấy công việc trong vùng đất của Ôn Hân, Triệu Thắng Quân xắn tay áo lên chuẩn bị làm một phen.
Ôn Hân nhìn động tác của anh, giảo hoạt nhướng mày, "Ai, xắn tay áo anh lên cao một chút, em là đối tượng của anh, em muốn xem! Điều này là tốt cho em! "Ôn Hân cố ý xuyên tạc những gì anh vừa nói rồi nói lại lần nữa.
Tay Triệu Thắng Quân vốn đang xắn tay áo chợt chậm lại, kéo một nửa lại không dám kéo, đỏ mặt ngồi xổm xuống chuẩn bị hạt giống.
" Anh sao cũng không nghe đối tượng của anh nói? Xem ra đối tượng của anh cũng không có gì đáng để làm! Em thực sự bị lừa rồi" Ôn Hân ngữ khí bất đắc dĩ nói.
Triệu Thắng Quân nhìn Ôn Hân một cái, không trả lời, nhưng lại không dấu vết xắn nửa tay áo còn lại lên, lộ ra cơ bắp cánh tay rắn chắc.
Lúc này mới giống như lời nói mà!
Ôn Hân bất giác mặt mày cong cong, nhìn đối tượng ngốc nghếch trên cánh đồng kia, rõ ràng chính là một mảnh đất nhỏ, nhưng lại nhìn thế nào cảm thấy rất vừa mắt, quả nhiên là trong mắt tình nhân xuất tây thi nha!
Triệu Thắng Quân tuy rằng để cho Ôn Hân nghỉ ngơi dưới tàng cây, nhưng kỳ thật trên cánh tay cô căn bản không có gì đáng ngại,...!Gieo hạt giống này cũng không phải cuốc đất, Ôn Hân nghĩ cũng không mệt, vì thế cầm một ít hạt giống cùng anh làm việc trong ruộng.
Nếu như không phải tự mình đến cày ruộng, Ôn Hân thật sự khó mà cảm nhận được nỗi vất vả của người nông dân! "Công việc thật vất vả!"
"Đối tượng Triệu, nếu không chúng ta thi đấu trồng trọt, xem ai trồng nhanh hơn?" Ôn Hân nói với Triệu Thắng Quân gieo hạt bên cạnh.
Triệu Thắng Quân giương mắt nhìn đối tượng yếu đuối nhà mình, đây đâu phải là người làm việc nông, nghe Ôn Hân trêu chọc anh như vậy, bất đắc dĩ thở dài, " Thanh niên trí thức Ôn, cánh tay em còn bị thương, mau đi nghỉ ngơi đi.


"
Hai người đang ở một bên câu nói câu không nói chuyện phiếm, Lương Cao Tử từ xa rầm rầm chạy tới, Ôn Hân còn chưa kịp nghe Triệu Thắng Quân nói, Lương Cao Tử đã chạy đến gần.
" Thanh niên trí thức Ôn, thanh niên trí thức Ôn, trên trấn có người tới tìm cô, bảo cô mau đi đến đại đội một chuyến." Lương Cao Tử thở hồng hộc nói.
Lương Cao Tử đi vào, thấy Triệu Thắng Quân đang làm việc trong cánh đồng của Ôn Hân, nghi hoặc chào hỏi, " Chú hai? "
Triệu Thắng Quân khôi phục bộ dáng chú hai trầm ổn kia.
Ôn Hân đứng dậy, "Người trong trấn? Họ tìm tôi gì vậy? "
Ánh mắt nghi hoặc của Lương Cao Tử quét tới quét lui trước mặt Ôn Hân và chú hai trên mặt đất, nghe được Ôn Hân hỏi, phục hồi tinh thần lại, "À, là đội trưởng đội điều tra trên trấn, nói là khen ngợi cô cái gì đó, thấy chuyện nghĩa hăng hái giúp, tóm lại là chuyện tốt, cô mau trở về đi, đội trưởng bọn họ đang chờ cô.

"
Ôn Hân vừa nghe, quả nhiên là trên làm dưới nghe theo, điều này cho thấy giúp đại nhân vật thấy chuyện nghĩa hăng hái làm chính là không giống nhau, còn có thể được khen ngợi, thật đúng là không tệ.
Ôn Hân buông hạt giống xuống, "Vậy đất của tôi còn chưa trồng xong..."
"Không có việc gì, cô đi đi, nơi này để tôi đến trồng." Ôn Hân còn chưa nói xong, cũng không đợi Lương Cao Tử nói chuyện, Triệu Thắng Quân ở phía sau bao nặng túi lớn.
Ôn Hân xoay người nhìn Triệu Thắng Quân, "Vậy Triệu..."
"Thanh niên trí thức Ôn, cô mau đi qua đi, tôi nhất định sẽ giúp cô trồng tốt đất." Triệu Thắng Quân vội vàng cắt ngang lời Ôn Hân, có thể là sợ Ôn Hân lại gọi anh là Đối tượng Triệu, dù sao còn ở trước mặt tiểu bối.
Triệu Thắng Quân gật gật đầu, Lương Cao Tử nhìn không hiểu một nam một nữ này, chờ Ôn Hân đi rồi, kỳ quái nhìn chú hai bình thường nhà mình cũng không bao giờ xuống đất làm việc, " Chú hai, chú ở đây làm gì đây? "
Chú hai trầm ổn của hắn mặt không chút thay đổi, "Trồng trọt.

"
"Đây là đất của thanh niên trí thức Ôn."
"Tôi biết."
Lương Cao Tử nhìn bộ dáng hung thần ác sát của chú hai nhà mình, nhỏ giọng nói, "Lần trước ông ngoại cháu nói, nói người khác làm thay không thể tính là công điểm.

"
"Ta làm của ta, cậu nhớ của cậu, nên nhớ bao nhiêu nhớ bấy nhiêu, ai bảo cậu ghi chép lung tung, lần trước còn không có được dạy qua sao?" Triệu Thắng Quân răn dạy.
Lương Cao Tử nhìn chú hai nhà mình, còn muốn hỏi lại, nhưng nhìn trên mặt chú hai hắn càng ngày càng nặng, cũng không dám mở miệng nữa, ỉu xìu rời đi, trong lòng mơ hồ cảm thấy hai người này có chỗ nào đó không thích hợp..


5/5 của 1 đánh giá

Bình luận

Lưu tên của tôi, email, và trang web trong trình duyệt này cho lần bình luận kế tiếp của tôi

Truyện cùng thể loại