Tham Lam Sự Dịu Dàng Của Em
Chương 104 104 Anh Bắt Nạt Em

Tham Lam Sự Dịu Dàng Của Em

Chương 104 104 Anh Bắt Nạt Em


“Vợ yêu của anh ở đây, anh còn định nhờ vả ai nữa hả?"
Đúng là anh định nhờ vả người ta về khoản bếp núc này, vì anh không muốn cô còn trẻ mà sau này khi cưới anh phải lo thêm chuyện lặt vặt gia đình.

Nhưng khi nghe câu nói kia của cô, cảm thấy rất có lý, để người khác xen vào tổ ấm của riêng hai người, anh lại càng không muốn hơn.
Dụ Ngôn Gia thấp giọng thỏa hiệp.

“Đều nghe em."
Trình Doãn lúc này mới vui vẻ hơn một chút, tinh nghịch kéo tay anh đến bàn ăn, đôi tay thoăn thoắt kéo ghế giúp anh, giọng nói mềm như bông.
“Nào, đêm nay để em phục vụ anh." Nói xong còn tinh nghịch nháy mắt với người đàn ông, Dụ Ngôn Gia chăm chú không dứt, không kiểm soát mà ánh mắt trở nên tối đi.
Quay trở lại bàn ăn, anh muốn chuyển sự chú ý của mình lên đủ loại mỹ vị mà cô đặc biệt chuẩn bị.

Tay kéo ghế ngồi giúp cô, trong đầu lại không ngừng xuất hiện dáng vẻ linh động của thiếu nữ vì anh mà chuẩn bị bữa tối, từng hành động, từng hình ảnh chen nhau nhảy múa trong đầu.
Ngón tay mềm mại, thân hình lắc lư…
Cổ họng người đàn ông đột nhiên nóng ran.
“Sao thế?" Trình Doãn thấy anh đứng phía sau lưng cô một lúc lâu, quay đầu lại thì thấy vành tai anh đã đỏ ửng.
Cô bắt đầu lo lắng.


“Bé Dụ, chẳng lẽ chuyện đó khó giải quyết đến vậy sao?"
Nhìn xem, cô đã làm ra chuyện lớn khiến anh lao lực thế này.
Dụ Ngôn Gia né ngón tay cô chạm lên mặt mình, thấp giọng ho khan.
Chết tiệt! Tại sao ở cạnh cô, anh lại liên tục suy nghĩ không đứng đắn thế này?
“Bé Dụ, quay qua đây em xem…"
“Trình, Doãn." Dụ Ngôn Gia đột nhiên nắm lấy cổ tay cô, động tác mang theo lực, khiến người con gái trước mặt không khỏi sững sờ.
“Anh là người đàn ông trưởng thành.

Không còn bé nữa…"
Dụ Ngôn Gia quay đầu nhìn cô, nói là nhìn nhưng thực chất chỉ dám cúi đầu xuống thật thấp.
“Lớn rồi thì cái gì cũng dám làm."
Trình Doãn nhìn dáng vẻ chật vật của anh, cảm thấy khó hiểu.
Dám? Dám cái gì chứ?
“Bé… à không anh…"
Lời chưa dứt, cả người Trình Doãn bất thình lình dán chặt lên tường, cô tròn mắt nhìn hành động cuồng dã của anh, ngón tay giữ chặt cổ áo người đàn ông không buông, răng bặm chặt răng.

Dụ Ngôn Gia không thể tiến vào, anh khẽ buông, đôi mắt đục ngàu khó khăn ra lệnh.
“Há miệng ra."
“Anh… ưm…"
Người đàn ông căn đúng lúc cô định mở lời, trực tiếp điên cuồng xâm chiếm, môi lưỡi quấn quýt, càng làm càng nghiện.
Trình Doãn thực sự không hiểu tại sao anh lại phản ứng kịch liệt như thế.

Nhưng bị anh càn rỡ đến tê dại, chỉ biết giãy dụa phản kháng.
Qua một thời gian dài không ân ái, cơ thể cô giờ đây lại cực kỳ nhạy cảm, mỗi nơi cấm kỵ bị ngón tay anh chạm trúng đều run rẩy vì phấn khích.
Trình Doãn nhăn mặt, hô hấp bắt đầu lệch nhịp, ngón tay cào lấy bắp tay anh như van xin.
“Ưm…"
Cho đến khi Trình Doãn không còn đủ sức đánh lên người anh nữa, hốc mắt đỏ ửng như đang lên án, Dụ Ngôn Gia mới chịu rời môi cô, khóe miệng cong cong thỏa mãn.
“Chưa đủ."
“Đợi đã…"
Cả người cô bị nhấc lên, đặt lên ghế sô pha phía sau, nơi này bình thường đủ cho cả chục người ngồi, giờ phút này lại chật chội phát bực.
Trình Doãn chỉ mặc một chiếc váy ngủ mỏng, phần tay áo khá rộng, bị anh xốc cả người lên làm lộ bắp tay mịn màng trắng trẻo.

Ngón tay thô ráp lần tìm khóa váy phía dưới, lại vô tình lướt dọc rãnh lưng mẫn cảm của cô.
Xoẹt!
“Hức… anh bắt nạt em…" Trình Doãn ấm ức kêu r3n, áo choàng rộng rãi bên người cứ từng chút từng chút bị anh khai phá, cuối cùng phô bày [email protected] trụi trước mắt anh.
Cái nhìn người đàn ông nóng như lửa đốt, Dụ Ngôn Gia nghiến răng, bàn tay giữ lấy bầu ng ực sữa mềm mại không ngừng lắc lư, trầm giọng mắng.
“Cố tình mặc ít thế này trước mặt anh, Doãn Doãn, là ai bắt nạt ai đây?".

5/5 của 2 đánh giá

Bình luận

Lưu tên của tôi, email, và trang web trong trình duyệt này cho lần bình luận kế tiếp của tôi

Truyện cùng thể loại