Sau Ly Hôn, Tôi Hô Mưa Gọi Gió

Chương 22 Chương 22


Tôi rất khó có thể tin được.

Chìa khóa đặt song song cùng một chỗ trong tay tôi hoàn toàn không giống chút nào.

Tôi có hơi nghi ngờ, sao lại không giống chứ? Chẳng lẽ tôi đã trách lầm Y Mộc, có lẽ nào người phụ nữ đó không phải là cô ấy, hay là Tân Hạo Đình còn có chìa khóa bí mật khác?
Kết quả này thực sự khiến tôi hơi bất ngờ, không biết mình nên thấy vui mừng hay nên buồn bã nữa.

Đầu óc tôi trống rỗng, một cảm giác bị tiếp cận không thể giải thích được khiến tôi đột ngột quay đầu lại, trong nháy mắt khiến tôi giật nảy mình.

Y Mộc đứng sau lưng tôi, nhìn tôi một cách bình tĩnh.

“Cậu đã tìm được đáp án rồi sao?" Cô ấy hỏi với giọng điệu rất nhẹ nhàng, giống như một nhà thông thái đang thao túng tình hình chung.

Khóe miệng tôi run lên, nhìn Y Mộc, hơi cảm thấy mình không nhìn thấu cô ấy rồi.


Đương nhiên, hành vi của mình bị vạch trần cũng khiến tôi khá là xấu hổ.

Tôi đứng thẳng xương sống đối diện với cô ấy, không làm thì thôi, đã làm thì phải làm đến cùng, trong con ngươi hiện lên toàn sự lạnh lẽo: "Y Mộc, rốt cuộc cậu muốn nói cái gì? Tại sao cậu lừa dối tớ? Đến tột cùng mối quan hệ giữa cậu và Tân Hạo Đình là gì?"
Sự bình tĩnh của cô ấy khiến tôi bất ngờ không kịp đề phòng, khiến tôi thẹn quá hóa giận.

"Cho tới bây giờ, tớ luôn lừa cậu, tớ biết cậu muốn nói cái gì, ý của cậu là đã nhìn thấy tớ gặp Tân Hạo Đình trong quán trà đúng không!" Y Mộc vẫn bình tĩnh nhìn tôi: "Bởi vì tớ không muốn cậu bị thương! Y Mộc tớ chỉ có thể tan xương nát thịt vì cậu, nhưng tuyệt đối sẽ không cướp lấy tình yêu của cậu! Chẳng lẽ tình bạn giữa chúng ta mong manh như vậy sao?"
Cô ấy cũng nhìn tôi không dời mắt, hỏi.

Có thể Điềm Điềm nghe thấy giọng điệu của chúng tôi không thích hợp nên đứng dậy, chạy lon ton lại bằng đôi chân ngắn, ôm lấy chân tôi, nhìn về phía chúng tôi với đôi mắt to bối rối, yếu ớt gọi một tiếng: "Mẹ!"
Tôi nhanh chóng ngồi xổm xuống, ôm con bé vào lòng, an ủi: "Bé cưng đừng sợ, mẹ đang bàn chuyện với dì Mộc, không có cãi nhau!"
Y Mộc cũng đi tới, ngồi xổm người xuống, xoa đầu nhỏ của con bé: "Tiểu Điềm Tâm, dì Mộc và mẹ sẽ mãi mãi không cãi nhau, bọn dì là bạn tốt nhất, cháu không sợ nhé?"
Nói xong, cô ấy nhìn về phía tôi, giơ tay vỗ vỗ vai tôi, dịu dàng nói: "Sau này chúng ta hãy nói chuyện, tin tưởng tớ!"
Cô ấy giống như đang an ủi hai con mèo con đang sợ hãi.

Tôi bế Điềm Điềm trở lại phòng khách.

Dù sao tôi muốn biết, rốt cuộc thì Y Mộc đã biết điều gì và đang giấu tôi điều gì?
Bữa trưa này rất phong phú, cả hai chúng tôi đều cố gắng hết sức để tạo dựng bầu không khí nhẹ nhàng, dỗ dành con bé cười khúc khích không ngừng.

Sự câu nệ và sợ hãi vừa rồi không còn sót lại chút gì, con bé chạy khắp nơi quanh nhà với sự phấn khởi, chơi đùa đến nỗi quên hết tất cả.

Trong mắt tôi vẫn nong nóng, ê ẩm.

Cho đến khi con bé ăn no uống say, cũng chơi đùa mệt mỏi, đôi mắt to đen láy đã hơi nhíu lại.


Y Mộc bế con bé hỏi: "Có muốn ngủ trưa ở chỗ dì Mộc không? Ngủ trên giường lớn của dì Mộc nhé?"
Con bé nhìn tôi, tôi cười gật đầu, con bé mới hoan hô một tiếng.

Y Mộc đưa chúng tôi vào phòng, tôi nằm trên giường cùng con bé, con bé ôm tôi, chớp chớp đôi mắt to đã sắp híp lại và nói: "Mẹ, căn phòng lớn của dì Mộc đẹp quá!"
Nghe lời này của con gái, tôi suýt khóc thành tiếng.

Tôi ôm chặt con bé vào lòng, hứa với con bé một cách rất chắc chắn: "Mẹ cũng sẽ cho Điềm Điềm một căn phòng lớn như vậy!"
“Thật không ạ?" Con bé ngơ ngác hỏi tôi.

"Ừ! Chắc chắn rồi!" Tôi cắn răng, kiên định nói.

Không bao lâu sau, đôi lông mi dài lồng vào nhau, khuôn mặt xinh đẹp ngủ say khiến người ta mê mẩn, chỉ là đôi môi hồng vẫn còn hơi sưng.

Tôi đắp chăn cho con bé, hôn nó một cái, nhẹ nhàng rời giường và bước ra khỏi phòng.

Y Mộc đang ngồi uống rượu vang đỏ trong phòng khách, thấy tôi bước ra, mắt cô ấy di chuyển theo cơ thể tôi cho đến khi tôi ngồi xuống trước mặt cô ấy.

Cô ấy cũng đưa tay rót cho tôi một ly.


Chúng tôi ăn ý cụng ly, nhấp một ngụm.

"Cậu nói đi!"
"Cậu nói đi!"
Chúng tôi đồng thanh.

Rồi nhìn nhau cười, có lẽ đã quá quen với chuyện này rồi.

“Tân Hạo Đình ngoại tình, cậu biết à?" Vẫn là tôi mở miệng trước và đi thẳng vào vấn đề.

“Biết, chính là cái ngày tớ nói với cậu là tớ đã nhìn thấy Tân Hạo Đình!" Lần này Y Mộc trả lời khá rõ ràng: “Đột nhiên rời đi là do tớ tìm người lấy video giám sát của ngày hôm đó, vì tớ sợ mình nhìn nhầm."
Tôi nhắm mắt lại, giọt nước mắt cuối cùng cũng không còn kiềm chế được mà trào ra khỏi hốc mắt, nhưng tôi vẫn cắn chặt răng, sau đó đột nhiên mở mắt ra nhìn Y Mộc hỏi: "Người phụ nữ kia là ai?".

Tác giả : Tam Tỷ Tỷ
5/5 của 1 đánh giá

Bình luận

Lưu tên của tôi, email, và trang web trong trình duyệt này cho lần bình luận kế tiếp của tôi

Truyện cùng thể loại