Phong Khởi Lan Thành Tẫn Phi Hoa

Quyển 2 - Chương 16

Dưới lực đẩy kịch liệt, Mộc Yến Phi chỉ cảm thấy trước mắt bỗng nhiên tối sầm, thân thể liền bị dòng nước chảy xiết cuốn chặt lấy, nước chảy dồn dập, thiếu chút nữa đã đẩy Đào Nhiên tách khỏi hắn, khuỷu tay của hắn vội vàng khép lại, ôm chặt lấy Đào Nhiên theo dòng nước trôi xuống hạ du, thế nước chảy rất xiết, nham thạch hai bên ẩm ướt trơn trợt, không thể bám vào leo lên, không biết bị đẩy đi bao xa, dòng nước mới từ từ chậm lại, cũng không lạnh băng như lúc đầu, Mộc Yến Phi nhìn thấy một sườn dốc khá bằng phẳng, lấy tay làm mái chèo, cố sức bơi tới, trèo lên nham thạch, sau đó kéo Đào Nhiên lên theo.

Khả năng bơi lội của Mộc Yến Phi là do Đào Nhiên dạy cho, vốn cũng không giỏi cho lắm, lúc nãy chỉ vì nằm giữa lằng ranh sinh tử, cố dùng hết sức vùng vẫy, bây giờ leo được lên bờ mới phát hiện khí lực đã dùng hết, toàn thân ướt đẫm bởi nước lạnh, gió vừa thổi tới, cho dù nội lực hắn hùng hậu cũng không tránh khỏi rùng mình mấy cái liên tục, đỡ Đào Nhiên nằm xuống, thấy hắn toàn thân lạnh băng, cả khuôn mặt trắng bệch như tờ giấy, tựa hồ đã sớm không còn hơi thở nữa, vội vàng lớn tiếng gọi hắn.

Liên tục gọi vài tiếng, Đào Nhiên đều không hề phản ứng, hơi thở yếu ớt, hô hấp dường như lúc có lúc không, Mộc Yến Phi không dám chậm trễ, vội vàng đè lên phía sau lưng hắn, bảo vệ tâm mạch cho hắn, lại nâng hắn dậy, giúp hắn ọc nước, một lúc sau, Đào Nhiên rốt cục thở được trở lại, mở miệng, ọc hết nước trong bụng ra, lại ho vài tiếng, phun ra một ngụm máu lớn.

“Cảm thấy thế nào?"

Như cảm giác được có người đang gọi, đôi mắt Đào Nhiên mở ra một chút, mờ mịt nhìn hắn, ngay khi Mộc Yến Phi tưởng rằng Đào Nhiên sẽ trả lời mình, hắn lại liên tục ói ra vài ngụm máu nữa, ngất đi.

“Không được chết!"

Tiếng quát của Mộc Yến Phi vào giờ phút này chẳng có được một chút uy lực, thay vì nói là mệnh lệnh, chi bằng nói là để cho bản thân mình có thể an tâm, trong khi đưa chân khí vào cơ thể Đào Nhiên, đầu óc của hắn vẫn còn tồn tại rất nhiều suy nghĩ hỗn độn. Bản thân mình vì sao phải làm vậy? Hắn tự đánh giá bản thân mình vốn không hề lương thiện, đối với một kẻ dùng trăm phương ngàn kế để lấy mạng mình, không giết là đã tận tình tận nghĩa, thế mà hắn lại mạo hiểm lao đi cứu giúp, một hành vi như vậy, ngoại trừ sự yêu thích đơn thuần ra, chẳng lẽ còn có nguyên nhân khác hay sao?

Tình thế không cho phép Mộc Yến Phi suy nghĩ nhiều, hắn nhanh chóng phát hiện Đào Nhiên bị thương rất nặng, tựa hồ chống đỡ không được bao lâu, suy nghĩ này làm lòng hắn đột nhiên rối loạn, hoảng hốt không cách nào kềm chế được, một lúc lâu mới bình tĩnh lại được, nhìn chung quanh, ôm lấy Đào Nhiên, chuẩn bị tìm một nơi an tĩnh giúp hắn chữa thương.

Trước mắt là rặng núi chênh vênh với đủ mọi hình thù kỳ quái, như khung cảnh của một nơi thế ngoại. Tiết trời đã vào đông, nơi đây lại ý xuân chan chứa, xa xa hoa cỏ dây leo phủ khắp, liên miên vô tận, thác nước nơi sườn núi vẳng lại tiếng réo ầm át đi tiếng chim reo hót du dương, thác nước sau khi đổ xuống lại hòa nhập cùng dòng sông chảy vào hẻm núi phía trước, thỉnh thoảng gió núi thổi qua, tùng bách xanh biếc bạt ngàn, như nhập tiên cảnh, nếu không tận mắt nhìn thấy, rất khó tưởng tượng trong tiết đông rét mướt này, nơi đây lại tồn tại một khung cảnh diễm lệ tựa như chốn thiên thai vậy.

Tiếp tục đi về phía trước không bao lâu, sơn cốc trở nên rộng rãi sáng sủa, phía sau màu xanh bạt ngàn ấy lại là một rừng đào chạy ngút tầm mắt, đào từng cây từng cây kề sát nhau, kéo dài vô tận che kín cả một khoảng trời, phảng nhất như muốn chắn hơi lạnh buốt giá từ bên ngoài không để tràn vào sơn cốc, dưới tàng cây hoa lá phủ khắp mặt đất, một con suối mát khe khẽ uốn lượn, vòng quanh rừng cây rồi chậm rãi chảy đi, thỉnh thoảng gió nhẹ thổi đến, những cành đào rung rinh, cánh hoa bay múa đầy trời, một số rơi vào trong suối, bồng bềnh theo con nước chảy xuôi, chỉ để lại mùi hương thoang thoảng, một khung cảnh đẹp đến tận cùng, làm cho người ta không kềm được phải dừng lại bước chân, chỉ cảm thấy đào nguyên tiên cảnh cũng không thể nào đẹp hơn nơi này được.

Mộc Yến Phi chọn một nơi bằng phẳng, đặt Đào Nhiên nằm xuống, hắn nghĩ theo cá tính của Đào Nhiên, nhất định sẽ vô cùng thích nơi này, đáng tiếc khung cảnh trước mắt cho dù đẹp, nhưng lại chẳng có ai để mà thưởng thức.

Quần áo hai người ướt lướt thướt, tuy là tiết trời tháng ba, nhưng bọn họ đã ở trong nước lạnh khá lâu, hơi lạnh đã thấm vào người, chỉ cảm thấy lạnh đến tận xương tủy, Mộc Yến Phi dứt khoát cởi hết quần áo ra, tiện tay khoát lên cây, sau đó cũng cởi quần áo của Đào Nhiên. Ngay lúc hắn đang cởi tiết y, một khối ngọc bội rơi ra, theo quần áo lăn tròn trên đất, đó là một mảnh ngọc thạch màu đỏ nhạt, sắc ngọc long lanh, thanh nhã dịu dàng.

Mộc Yến Phi ngẩn ra, vội vàng nhặt lên, thấy mảnh ngọc điêu thành con cá chép rực rỡ, miệng ngậm viên thuốc, chính là miếng ngọc hắn mua từ chổ A Nhất tặng cho Đào Nhiên, hắn cho tới bây giờ vẫn không thấy Đào Nhiên đeo, chỉ tưởng Đào Nhiên đã vứt đi rồi, không nghĩ tới hắn vẫn giữ lại. Nhìn viên thuốc trong miệng con cá chép đã nhỏ đi rất nhiều, nói vậy Đào Nhiên đeo nó đã lâu.

Mảnh ngọc treo dưới sợi tua bảy sắc nhẹ nhàng đung đưa theo gió, Mộc Yến Phi nhìn nó cả buổi, đột nhiên quay đầu lại nhìn Đào Nhiên. Kẻ đang hôn mê hoàn toàn không biết mình đang bị người khác nhìn chăm chú, vẫn chìm trong giấc ngủ ngon như trước, nhưng tâm tình của Mộc Yến Phi lại vô cùng rối loạn, trong lòng dâng lên một ý nghĩ kỳ dị, từng màn từng màn hiện ra theo trí nhớ, ý nghĩ đó lại càng lúc càng mãnh liệt, khiến hắn không cách nào bảo trì tỉnh táo được nữa, bàn tay đang cầm mảnh ngọc không tự chủ được khe khẽ run lên.

Nếu thật sự muốn lấy mạng hắn, Đào Nhiên có rất nhiều cơ hội, tựa như tối hôm qua lúc đang hoan tình, hắn hoàn toàn không phòng bị, Đào Nhiên muốn giết hắn dễ như trở bàn tay, khi đó binh thư đã tới tay, Đào Nhiên không cần dồn hết tâm trí vào sắc dụ. Có lẽ chính là như vậy. Hôm nay trên cây cầu treo, hành động của Đào Nhiên lại như là dồn hết tất cả tâm trí, hắn một mực muốn chọc mình nổi giận, ám chỉ hắn muốn động thủ, nhưng trước khi hang động đổ sụp, hắn dùng chưởng bức mình bay ra ngoài, nếu hắn thật tồn sát tâm, thì tại sao lại làm như vậy?

Mộc Yến Phi khẽ khép hai mắt, nhớ tới trong bóng tối A Trung cố ý đạp trúng cơ quan, Đào Nhiên rõ ràng có thể tránh né, thế nhưng lại chọn việc rút kiếm ra, tay bên kia của hắn đang cầm hỏa chiết tử, biết rõ hậu quả sau khi rút kiếm ra, thế nhưng vẫn làm như vậy, bởi vì mình đang đứng phía sau hắn, hắn sợ mình bị thương. Hắn vứt đi tự tôn trong quá khứ quyến rũ mình, khi đó có phải hắn đã hạ quyết tâm phải làm như thế nào, để ngày hôm sau trước khi phản bội, lưu lại cuối cùng một khắc ôn nhu.

Diệt trừ hắn, là lệnh của hoàng đế, giết, hoặc bị giết, hai con đường Đào Nhiên phải chọn một, hắn đã chọn rồi, ngay trên lằng ranh sinh tử, hắn đã chọn đường sau, nhưng vẫn hao tổn tất cả tâm tư làm ra khung cảnh giả tạo, khiến cho mình phải hận hắn, để không vì cái chết của hắn mà thương tâm.

“Đồ ngốc."

Mộc Yến Phi nở nụ cười, cười nhạo sự tự cho mình là đúng của Đào Nhiên. Nếu hắn chết, cho dù là do nguyên nhân thế nào đi nữa, mình nhất định đều sẽ thương tâm, không liên quan đến việc đúng sai thiện ác.

Chạng vạng, y phục hai người đều đã khô, Đào Nhiên vẫn không tỉnh lại, thuốc trị thương Mộc Yến Phi mang theo trên người đều đã bị mất hơn phân nửa khi rơi xuống nước, hắn đi đến bờ suối cách đó không xa dùng lá cây đựng nước, định giúp Đào Nhiên uống thuốc, Đào Nhiên uống được vài ngụm đều ói cả ra ngoài, Mộc Yến Phi bắt mạch cho hắn, phát hiện đã yếu đi rất nhiều, tay chân lạnh băng, chỉ có nhịp tim đập thưa thớt chứng minh hắn vẫn còn sống.

“Sẽ không có việc gì."

Mộc Yến Phi kéo Đào Nhiên ôm vào ***g ngực, như muốn trấn an hắn, hoặc là như đang an ủi chính mình. Đêm đã khuya, ánh trăng lẳng lặng buông sắc vàng xuyên thấu qua kẻ hở của những lá cỏ xanh biếc san sát nhau, chiếc sáng xâu chuỗi ngọc. Hắn còn nhớ rõ sự ôn nhu của Đào Nhiên khi đeo xâu chuỗi ngọc này vào tay hắn. Suốt dọc đường nhiều chuyện xảy ra, đồ đạc bị mất hơn phân nửa, nhưng chỉ có xâu chuỗi ngọc này vẫn quấn quanh cổ tay hắn như cũ, *** xảo ấm áp, như nụ cười lúc nào cũng ấm áp của Đào Nhiên.

Mộc Yến Phi quay đầu nhìn Đào Nhiên, Đào Nhiên vẫn ngủ say như trước, đặt mình trong một không gian riêng biệt làm hắn không cách nào tiến vào. Hắn không biết đêm đó Đào Nhiên cùng mình hoan ái, trong lòng ôm ấp một tâm tư thế nào? Khi lệ chưởng của mình đánh vào ngực hắn, thì hắn lại có cảm giác ra sao? Hắn vẫn mang tâm sự của mình chôn rất sâu, sâu đến nỗi không cách nào lôi lên được.

Mộc Yến Phi vươn tay đến, ngón tay ve vuốt trên má Đào Nhiên, rất muốn biết, trong lòng hắn cuối cùng che giấu bao nhiêu bí mật, trong lời nói nụ cười như thật như giả ấy có bao nhiêu bắt nguồn từ thật tình? Kẻ hắn lừa chính là người khác, hay kẻ hắn lừa vẫn đều chính là bản thân hắn?

Mặt trời lên mặt trời lại lặn, chớp mắt hai ngày đã trôi qua, không có ai tiến vào hẻm núi này quấy rầy sự yên tĩnh của bọn họ, Mộc Yến Phi cũng không đi ra ngoài, vẫn trắng đêm không ngủ chăm sóc cho Đào Nhiên, đáng tiếc thương thế Đào Nhiên không chỉ có không tốt hơn, mà ngược lại càng ngày càng trầm trọng, chỉ dựa vào nội lực của Mộc Yến Phi duy trì hơi thở, tâm mạch của hắn bị chấn động, ói ra rất nhiều máu, Mộc Yến Phi không dám miễn cưỡng đưa hắn rời khỏi đây, sợ dưới sự mệt nhọc, chưa tìm được danh y, hắn đã không chống đỡ được nổi nữa.

Trong đào hoa cốc có khá nhiều cây ăn quả, Mộc Yến Phi lúc đầu còn ăn trái rừng lót dạ, nhưng sau thấy tình trạng của Đào Nhiên, làm gì còn có tâm tư ăn uống?

Ở cùng hắn lại thêm một ngày, chiều hôm đó, Đào Nhiên đột nhiên tỉnh lại, Mộc Yến Phi đang dựa vào thân cây đào xuất thần, thấy hắn tỉnh lại, vui mừng đến nỗi không biết phải nói gì, chỉ vươn tay, nhẹ nhàng nâng niu hai má của hắn, Đào Nhiên mỉm cười, tựa như rất hưởng thụ sự vuốt ve của hắn, chủ động nhích người về phía trước, gối lên đùi của hắn.

Gió phất qua, những cánh hoa bị thổi tung lên, vài cánh rơi lên người Đào Nhiên, nằm trên huyền y, màu đỏ của hoa lại càng thêm rực rỡ. Cảm thụ sự ấm ấp của ánh sáng, hắn nhìn khung cảnh tràng ngập sắc hoa phía xa xa, nhẹ giọng hỏi: “Đẹp quá, đây là tiên giới à?"

“Thật đáng tiếc, chúng ta còn đang ở nhân gian."

Giọng nói của Mộc Yến Phi thanh lãnh, nhưng ngón tay lại cực kỳ ôn nhu, Đào Nhiên cảm thụ sự ấm áp khi ngón tay hắn lướt qua gương mặt mình, không khỏi bật cười, cố thở hai hơi, hỏi: “Nếu đã đi, cần gì quay lại?"

“Binh thư bị rơi, ta quay lại tìm."

“Tìm được rồi à?"

“Nếu tìm được, ta còn ở lại chổ này à?"

Da thịt Đào Nhiên lạnh như băng, điềm báo sinh mệnh của hắn đã yếu đi từng chút, việc đã đến nước này, ngược lại cũng không lo sợ nữa, cầm lên lọn tóc mai đang rơi xuống của hắn, đôi mắt dịu dàng, nói: “Vì để tránh việc quay trở về bị hoàng đế chém đầu, ta quyết định ở lại chổ này cùng ngươi vẫn tốt hơn."

“Ở lại cùng ta?"

“Báo thù."

Câu trả lời ngắn gọn rõ ràng, tùy hứng đến nỗi làm cho người ta không biết phải ứng đối thế nào? Biết hắn tức giận do bị mình lừa gạt, Đào Nhiên cười khổ, nhưng từ dưới đáy lòng lại dâng lên sự ấm áp ngọt ngào.

Đã nhiều ngày thần trí hắn mặc dù vẫn mê hồ, nhưng hoàn toàn không phải không có tri giác, lúc hang động sụp đổ, thân hắn đang trong tuyệt cảnh thì Mộc Yến Phi đột nhiên xuất hiện, cố chấp theo hắn cùng chìm vào đáy hồ sâu, mấy ngay nay lo lắng quan tâm hắn mọi bề, hắn đều biết cả, vốn tưởng rằng đã mất đi thứ gì đó, nhưng vừa tỉnh lại lại phát hiện nó vẫn còn bên người, khiến hắn cảm thấy may mắn gấp mấy lần. Hắn rất sợ loại tình cảm như vậy, nhưng lại đồng thời hy vọng bản thân mình có được thứ xa vời ấy, muốn đem người này nắm chặt trong lòng bàn tay, vĩnh viễn không buông.

Nghĩ như vậy, cơn sóng trong lòng đột ngột trào dâng, bỗng nhiên phun ra một búng máu, ho liên tục không cách nào dừng lại được, Mộc Yến Phi vội vàng vỗ vỗ vào sau lưng hắn, nhưng miệng lại nói: “Không cần sợ đến vậy đâu, ta cho dù trả thù, thì cũng bất quá chỉ trả thù trên giường, đòi cả vốn lẫn lời lại thôi."

“Ta chưa bao giờ sợ hãi cả."

Đào Nhiên ho thật lâu mới miễn cưỡng dừng lại được, hổn hển thở một hồi, ngữa đầu nằm trên đùi Mộc Yến Phi, để mặc cho Mộc Yến Phi giúp hắn lau đi vết máu đọng trên khóe miệng, nói: “Có lẽ ngươi không biết, những ám vệ giống như bọn ta trong Ám các có rất nhiều, nhưng không ai sống thọ cả, thậm chí đến chết cũng không có người nào biết chúng ta là ai, cho nên tử vong, ta đã quen từ sớm rồi, tâm nguyện lớn nhất của ta chính là, nếu ngày đó tới, ta hy vọng kẻ động thủ chính là ngươi, ta cho rằng ngươi có thể làm được điều đó…"

Nhất là sau khi tiếp được mật chỉ,hắn biết con đường đến núi Thái Hành, hai người cùng đi, nhưng quay về chỉ có một, hắn nghĩ trước nghĩ sau, chỉ nghĩ được biện pháp như vậy, lại không nghĩ Mộc Yến Phi không chịu đi trên con đường mà mình đã vạch sẵn. Hắn đã toán kế hết tất cả, nhưng lại không toán kế được nhân tâm, hắn không nghĩ một kẻ băng lạnh như Mộc Yến Phi, sống chết trước mắt, lại vẫn chọn lựa theo cùng với hắn.

Mộc Yến Phi yên lặng nghe Đào Nhiên tự thuật, *** thần của Đào Nhiên hôm nay rất tốt, tốt đến nỗi hắn sợ hãi nghĩ rằng đây có phải là hồi quang phản chiếu hay không, vì những lời này nếu là trước kia, Đào Nhiên tuyệt đối sẽ không nói ra, có lẽ hắn cũng biết chính mình không còn cầm cự được bao lâu, cho nên không cần che giấu nữa.

Về phần hắn lúc ấy vì sao lại quay trở lại, có lẽ không cam lòng nhiều hơn là không bỏ cuộc, nhưng sau đó hắn mới khám phá ra nguồn gốc của loại tâm tình này, cũng may mình đã quay trở lại, nếu không hắn vĩnh viễn sẽ không biết chân tướng, cũng vĩnh viễn không nghe được những lời này của Đào Nhiên.

Tay dọc theo chân cổ xoa nhẹ lên ngực Đào Nhiên, cảm thụ nhịp tim đập rất khẽ, Mộc Yến Phi hỏi: “Ngươi hàng năm chơi bời nơi trăng gió, nơi đây có từng lưu lại hình bóng của ai đó hay chăng?"

Đôi mày kiếm của Đào Nhiên khẽ nhíu, tựa như không cách nào đáp lại, đôi mắt nhìn sang nơi khác, Mộc Yến Phi lại không chịu buông tha cho hắn, cúi đầu nhìn thẳng vào hắn, hỏi: “Đêm đó vì sao lại trao thân cho ta?"

Đào Nhiên không đáp, khóe miệng chỉ khẽ cong lên, lộ ra một nụ cười nhè nhẹ, Mộc Yến Phi đã quá quen cái cách tránh né này của hắn, dứt khoát không nhiều lời nữa, cúi thấp đầu, hôn lên môi Đào Nhiên, môi Đào Nhiên lạnh như băng, dưới nụ hôn mềm mại của hắn liền run lên khe khẽ, hôn sâu đáp lại, hơi thở không nhịn được càng trở nên nặng nề, đầu lưỡi của Mộc Yến Phi và hắn cùng quấn chặt lấy nhau, nhận thấy mùi máu tanh nhàn nhạt trong miệng hắn, nói: “Ta sẽ ở đây cùng ngươi."

Cho dù không được đáp lại, vẫn sẽ ở cùng hắn, vẫn mãi mãi như vậy.

Đôi mi đang rủ xuống của Đào Nhiên có hơi run lên, chăm chú suy tư về câu nói của Mộc Yến Phi, đơn giản nhưng rất rõ ràng, rồi lại nặng nề đến vậy, hắn khẽ thở dài, nụ hôn trong tấm tình khổ ải vẫn giang cánh nâng đỡ nhau bỗng trở nên vô cùng ngọt ngào và nóng rực, cánh hoa phiêu diêu bay xuống, từng cánh từng cánh, yên ắng rơi trên thân thể của hai người đang ôm ấp lấy nhau.

Vài ngày sau, Đào Nhiên càng thêm suy yếu, Mộc Yến Phi ngoại trừ dùng nội lực điều tức ra, hoàn toàn không có biện pháp nào khác, cuối cùng dứt khoát bỏ cuộc, cùng hắn sánh vai nằm dưới tàng cây. Hắn tin tưởng khu sơn cốc yên tĩnh quanh co này, người ngoài tuyệt đối sẽ không tìm đường vào đây được, A Nam bọn họ cho dù biết mình gặp chuyện không may, nhiều nhất cũng chỉ tìm kiếm khu vực gần địa cung, ai cũng sẽ không nghĩ ra được bọn họ lại bị nước cuốn đến một nơi xa như vậy.

Ôm Đào Nhiên, luôn luôn suy nghĩ, nếu ngày đó hắn bình tĩnh hơn một chút, chuyện có phải sẽ không biến thành cục diện như thế này không?

Nhưng cho dù hắn có hối hận thế nào chăng nữa, đều không thể quay ngược quá khứ, hắn cũng không muốn đặt tất cả thời gian của mình vào chuyện hối hận, nếu Đào Nhiên thật sự tuyệt mệnh tại nơi này, hắn sẽ ở lại đây cùng Đào Nhiên, đi hết đoạn đường cuối cùng, cũng xem như đã không phụ rẫy.

Hai người cứ ôm nhau nằm như vậy, nhìn mặt trời lên mặt trời lại lặn, trong lúc mơ mơ màng màng không biết thời gian đã trôi qua bao lâu, dường như có tiếng bước chân vang lên khe khẽ, Mộc Yến Phi đã nhiều ngày không ăn không uống, thần trí có hơi hốt hoảng, chỉ nghĩ rằng đó là tiếng ríu rít của chim, ai ngờ bước chân càng ngày càng gần, theo tiếng trò chuyện truyền đến, rất ồn ào, tựa như đang cãi vã chuyện gì.

Mộc Yến Phi châu mày, giờ phút này hắn chỉ hy vọng an tĩnh đi hết đoạn đường còn lại, bất luận kẻ nào xuất hiện đối với hắn mà nói đều là quấy rầy cả, cánh tay chồm qua người Đào Nhiên, cầm lấy loan đao đặt bên cạnh, ai ngờ tay vừa chạm vào vỏ đao, liền nghe thấy có người kêu lên: “Tới đây mau, bọn họ ở đây nè!"

Giọng nói vang lên lanh lảnh, rất quen thuộc, Mộc Yến Phi ngẩn ra, lập tức thấy người đó chạy đến gần, nhìn thấy bọn họ, liền kêu to: “Thiếu gia, vương gia, các ngươi…"

“A ha ha, bọn họ đang tuẫn tình à? Nhưng nơi này đúng là một nơi rất thích hợp để tẫn tình nha, Thanh đồng, hay là chúng ta thành toàn cho bọn họ đi?"

Tiếng cười kiêu ngạo vang lên, khiến Mộc Yến Phi bị kích thích muốn nổi lên sát ý, thể lực bây giờ của hắn tuy đã cạn kiệt, nhưng nếu muốn giết một kẻ không biết võ công thì vẫn dư sức, đối phương rất cơ trí, ngửi được mùi sát khí của hắn, lập tức tiến đến gần, nhu thuận chào hỏi: “Biểu ca, là ta nè, ta tới cứu các ngươi đây."

“Cứu hắn."

Mộc Yến Phi mặc dù không biết A Nhất đang ở nơi xa xôi nghìn dặm tại sao lại đột nhiên xuất hiện ở nơi này, còn ở chung với Thanh Đồng, nhưng đối với hắn mà nói, sự tồn tại của A Nhất chính là nguồn hy vọng, trong lòng trào dâng vui sướng, vội vàng ngồi dậy, Thanh đồng đứng bên cạnh nhìn thấy bộ dáng của Đào Nhiên, vành mắt lập tức hồng lên, quỳ xuống bên cạnh hắn, nghẹn ngào kêu lên: “Thiếu gia, ngươi làm sao vậy? Mấy hôm trước vẫn còn rất khỏe khoắn, bây giờ sao lại suy yếu thế này rồi…"

Cũng không trách Thanh Đồng kinh ngạc, thật sự là do mấy ngày nay cơ thể Đào Nhiên suy yếu quá nhiều, khuôn mặt héo rút, lộ ra tử tướng, Mộc Yến Phi vốn đã có ý muốn chết, không cảm thấy gì, nhưng hiện tại nghe tiếng khóc của Thanh đồng, trong lòng lại trồi lên áy náy, nhìn hắn đỡ Đào Nhiên dậy, cũng không cản trở.

“Khóc cái gì mà khóc, ta còn chưa có chết mà!"

A Nhất bị tiếng khóc của Thanh đồng làm phiền, bước tới kéo hắn ra, ngồi xổm xuống bắt mạch cho Đào Nhiên, Thanh đồng ở chung A Nhất cũng được một đoạn thời gian, biết y thuật của hắn rất tốt, nên cũng không so đo với hắn, nhỏ giọng lầu bầu: “Ta đâu có khóc ngươi, ta lo lắng cho thiếu gia."

“Có biết ta làm nghề gì không? Ta là thần y lận đó, thần y chưa chết, ai dám chết…"

A Nhất cằng nhằng một hơi, đột nhiên cảm thấy có hơi lạnh, quay đầu, liền thấy nhãn đao của Mộc Yến Phi bay tới, vội vàng thông minh ngậm miệng lại, tập trung vào việc bắt mạch, một lát sau, mày nhíu lại, cố sức lắc đầu.

Mộc Yến Phi vốn đã không còn hy vọng, nhưng sự xuất hiện của A Nhất lại làm cho hắn một lần nữa dấy lên hy vọng, giờ phút này thấy mặt A Nhất lộ vẻ khổ não, tim của hắn lại tiếp tục bị treo trên ngọn cây, hỏi: “Thế nào?"

“Hắn vốn đã đi đường tắt, miễn cưỡng tập luyện võ công tâm pháp, dẫn đến kinh mạch rối loạn, lần này tâm mạch lại bị thương rất nặng, nếu ta không hạ tuyết cổ trên người hắn…"

A Nhất nói được một nửa, đột nhiên phát hiện mình nói lỡ, lập tức dừng lại, may mà Mộc Yến Phi không hỏi, ánh mắt đảo quanh trên người Đào Nhiên, nhìn Đào Nhiên khẽ châu mày, thỉnh thoảng phát ra vài tiếng rên rỉ trong hơi thở nặng nề, tim không khỏi cảm thấy nhói đau.

Hắn nghĩ Đào Nhiên giờ phút này hẳn rất khó chịu, lúc trước sợ mình lo lắng, nên vẫn một mực ẩn nhẫn, nhưng bây giờ thần trí đã không còn tĩnh táo, nên không cách nào khống chế, mới có thể lên tiếng rên rỉ, trầm mặc một lúc lâu, nói: “Nếu cứu không được, vậy đừng để hắn phải đau đớn nữa."

“Hê? Trên đời này còn có người ta cứu không được sao? Cho dù ta không cứu được, còn có sư phụ ta cơ mà." A Nhất vừa nói xong, lại nói tiếp: “Bất quá cứu người phải tốn chút công phu, hơn nữa hắn lại bị thương nặng đến vậy, võ công còn có khả năng khôi phục được hay không rất khó nói, hắn nếu thành phế nhân, ngươi còn muốn cứu hắn nữa hay không?"

Mộc Yến Phi không đáp, chỉ lạnh lùng nhìn hắn, A Nhất lại bị hắn làm mất mặt, ngoan ngoãn cúi đầu lấy túi thuốc và túi châm tùy thân ra, nói: “Ta cứu hắn là được chớ gì."

Mộc Yến Phi thở phào nhẹ nhõm, hắn không biết y thuật của A Nhất cao minh bao nhiêu, nhưng ít nhất hắn cũng có thể cứu được Đào Nhiên, nhiêu đó cũng đủ rồi, chuyện còn lại mình sẽ tự xử lý.

“Trong khi ta chữa bệnh thì không thích bị người khác nhìn chằm chằm, sẽ không thoải mái…"

A Nhất vừa nói vừa giúp Đào Nhiên thi châm, liếc liếc sắc mặt Mộc Yến Phi, rút lui về ba chữ “nhất là ngươi", chuyển thành: “Biểu ca, ngươi đi chỉnh đốn lại một chút đi, nhìn thần sắc của ngươi bây giờ, so với Đào Nhiên cũng chả tốt hơn được bao nhiêu, đi tìm cái gì ăn đi, quay lại cũng có *** thần chăm sóc cho hắn."

Mộc Yến Phi vốn là một người thích sạch sẽ, chỉ là nhiều ngày tâm tư đều dùng để lo lắng cho Đào Nhiên, giờ phút này được A Nhất nhắc nhở, cúi đầu nhìn lại quần áo của mình, bạch y gần như đã biến thành màu xám, nghĩ chắc sắc mặt cũng chả tốt hơn được bao nhiêu, hắn cầm lấy Yêu đao rời đi, A Nhất ở phía sau gọi với theo: “Đi tắm rửa đi, sau đó nghỉ ngơi thêm chút cho khỏe, nơi này giao cho ta, đừng lo lắng chuyện ngươi không có mặt, ta sẽ không chịu tập trung cứu hắn."

“Ta không lo lắng." Nếu người đã giao cho A Nhất, mệnh cũng là do hắn định đoạt, Mộc Yến Phi quay đầu, nói: “Nếu hắn không thể cùng ta đồng sinh, ta không ngại cùng hắn cộng tử, đây không phải là hứa hẹn, mà là chắc chắn."

Nếu hứa hẹn không đủ để đối phương tin tưởng, vậy những lời này sẽ là chắc chắn, chắc chắn Đào Nhiên sẽ ở lại bên cạnh mình, chắc chắn trong sinh mệnh mình có sự tồn tại của hắn.

A Nhất không hiểu ẩn ý trong lời nói của Mộc Yến Phi, đôi mắt đen chớp chớp, nở nụ cười, nhưng không nói lời nào, cúi đầu bắt đầu bày kim châm của hắn ra.

Mộc Yến Phi đến trước con suối gần đó, ánh nắng mặt trời chiếu vào con suối, làm nước khá ấm, hắn cởi quần áo lội xuống suối, trên quần áo dính không ít cánh hoa, theo động tác cởi quần áo của hắn mà rơi vào trong nước, theo dòng nước trôi xa, sóng nước lăn tăn, phản chiếu khuôn mặt của hắn, quả nhiên râu ria xồm xoàm, sắc mặt sa sút, hắn lấy chủy thủ cạo hết râu, sau đó gội đầu, trong khi lên bờ mặc quần áo, xa xa vang lên tiếng bước chân, Thanh đồng chạy tới, cầm trong tay vài quả dại, miệng đang gặm một trái, nhìn thấy hắn, nói: “A Nhất chê ta ồn ào, cũng đuổi ta chạy đến đây luôn, ngươi đói không, ta có mang theo lương khô."

Thanh đồng lấy lương khô từ trong bao hành lý mang bên người ra, Mộc Yến Phi lại không cần, lấy trái dại trong tay hắn ăn chầm chậm, trong lòng vẫn nghĩ tới Đào Nhiên, muốn quay về rừng đào, lại bị Thanh đồng cản lại, nói: “A Nhất ghét bị quấy rầy, chúng ta ở lại đây đợi thôi."

Mộc Yến Phi đứng lại, Thanh đồng thấy hắn trù trừ, con ngươi xoay xoay, cười nói: “Không nghĩ tới ngươi vẫn thành tâm với thiếu gia ta đến vậy, không sợ bị hắn lừa tiếp sao?"

“Bị hắn lừa riết cũng quen rồi." (tội nghiệp)

Trong tất cả những lần lừa gạt, lần này là lần thê thảm nhất, hắn mỗi lần nhớ lại, trong lòng đều không thể nói ngọt ngào hay là vừa tức vừa hận, hoặc nên nói là bất đắc dĩ, dừng chân đứng lại, bỏ đi ý nghĩ muốn đi quấy rầy, hỏi: “Tình huống bên ngoài thế nào rồi?"

“Loạn thành một nồi cháo, lúc ta và A Nhất chạy tới, nghe nói có người cài thuốc nổ trong địa cung, dẫn đến việc tất cả cửa vào đều bị phong bế, A Nam bọn họ không tìm được ngươi, đưa toàn bộ người của kiêu kỵ doanh lên núi, cả ngọn núi gần như bị bọn họ đạp bằng rồi, phỏng chừng bọn họ bây giờ vẫn ở đâu đó đào hố tìm kiếm."

Thì ra hôm ấy hang động đột nhiên chấn động, nguyên nhân là do thuốc nổ, hắn còn tưởng có người đạp nhầm cơ quan, lúc này Mộc Yến Phi chẳng muốn suy nghĩ tỉ mỉ nữa, hỏi: “Các ngươi làm cách nào tìm được nơi này?"

“Là do A Nhất chỉ đường, kỳ thật nơi này là cốc trong cốc, căn bản không có đường đi, bọn ta đi vòng vo thật lâu, mới thật vất vả tìm được nơi này, bên ngoài lạnh muốn chết, buổi tối đều có tuyết rơi rồi, trong đây lại ấm áp, vừa vào là không muốn đi ra."

“Ngươi nửa đường lén trốn đi, sau có thể gặp được A Nhất?"

“Làm gì có chuyện lén trốn đi a, ta bị lạc các ngươi mà thôi."

“Sau khi bị lạc, ngươi đi đâu?"

Bị bức hỏi liên tục, Thanh đồng cảm thấy không trả lời được, đang suy nghĩ tìm một cớ nào đó qua loa, chỉ thấy Mộc Yến Phi giơ Yêu đao lên, vỏ đao đen như mực, mơ hồ lộ ra sát khí, hắn vội vã lui về phía sau hai bước, nghĩ thầm trong đầu cho dù mình không nói, quay lại Mộc Yến Phi cũng sẽ đi hỏi Đào Nhiên, Đào Nhiên cũng sẽ nói thôi, hảo hán không chấp nhận thua thiệt trước mắt, vì vậy lấy ra mảnh ngọc bội Đào Nhiên đưa cho mình, thản bạch: “Thiếu gia bảo ta quay về Giang Nam, đem nó giao cho lão gia, nói lão gia sau khi nhìn thấy, sẽ biết nên làm như thế nào."

Đó là mảnh ngọc do Hình Viễn Tâm tặng Đào Nhiên, là mảnh ngọc hắn không bao giờ rời thân, vậy mà lại có thể giao cho Thanh đồng ngìn dặm xa xôi mang về Giang Nam giao cho lão gia, Mộc Yến Phi đoán không ra tâm ý của hắn, hỏi: “Hắn còn nói gì không?"

“Hắn nói…" Thanh đồng do dự một chút, mới nói: “Hắn không biết mình còn mạng trở về hay không, muốn ta nhất định phải truyền tin đến tận nơi."

Thì ra khi đó Đào Nhiên đã có tâm lý hắn hẳn phải chết rồi, trăm phương ngàn kế, chỉ vì để cho mình sống sót, trong lòng Mộc Yến Phi có chút chua chát, nhưng thấy hắn không còn chấp nhất đối với mảnh ngọc đó nữa, tâm tình lại rất tốt, nói: “Nhưng chủ tử của ngươi lại không muốn thả ngươi đi?"

Thanh đồng trừng to mắt nhìn hắn, tựa hồ muốn nói hắn ngay cả chuyện này cũng biết, cuối cùng hận hận hừ một tiếng, nói: “Bị bọn họ phát hiện rồi, đuổi theo suốt đường đi, may mà gặp được A Nhất."

Võ công của Thanh đồng bình bình, nhưng người thì lại rất cơ trí, sau khi phát hiện bất bình thường, quẹo đông quẹo tây tránh được vài lần truy binh, bất quá cuối cùng vẫn bị theo dõi, lúc hắn bị bắt thì gặp được A Nhất, A Nhất lại thích nhất là chuyện bênh vực kẻ yếu, nhìn thấy mấy nam nhân đang ăn hiếp một thiếu niên, liền lén theo sau, dùng thuốc cho mấy người đó gục hết, cứu hắn ra.

A Nhất vốn là trộm chạy tới đây, chuẩn bị tới kinh thành mở mang kiến thức, ai ngờ sau khi trò chuyện một phen với Thanh đồng, nghe nói hắn đúng là tên sai vặt của Đào Nhiên, liền sửa lại ý định muốn đến kinh thành, chuyển sang núi Thái Hành tìm bọn họ, Thanh đồng cũng lo lắng cho sự an nguy của Đào Nhiên, nghĩ trước nghĩ sau, cuối cùng quyết định cùng A Nhất quay trở lại.

Hai người đồng hành đến nơi này, liền có được tin tức Đào Nhiên và Mộc Yến Phi bị nhốt trong hang đá sinh tử không rõ, về phần làm cách nào tìm được đào hoa cốc, Thanh đồng cũng không biết, chỉ biết A Nhất như là có người chỉ đường, mang theo hắn đi vòng vo trong sơn lâm cả buổi mới vào được sơn cốc này.

“Ngươi không nên quay lại."

Đào Nhiên lúc này lại đặc ý bảo Thanh đồng hồi hương, tất nhiên có dụng ý của hắn, quân lệnh như núi, há có thể tùy tiện cãi lời? Mặc dù Thanh đồng bắt nguồn từ hảo ý cũng không nên làm điều đó, bất quá hắn là người của Đào Nhiên, Mộc Yến Phi nói nhiều không tiện, chỉ nói: “Lần sau nhớ kỹ, bất quản xuất hiện tình huống gì, phải làm tốt chuyện của ngươi trước đã."

Nghe Mộc Yến Phi nói như vậy, Thanh đồng có chút luống cuống, vội hỏi: “Nếu vậy bây giờ ta có cần phải đi liền hay không?"

“Ngươi cũng đã trễ mấy ngày rồi, trễ thêm vài ngày nữa cũng vậy thôi."

Trong lúc nói chuyện, mặt trời cũng đã ngã về tây, Mộc Yến Phi lo lắng cho thương thế của Đào Nhiên, muốn quay về rừng đào, Thanh đồng lại trước một bước cản hắn lại, nói: “Y phục của ngươi cũng dơ rồi, không bằng cởi ra đi, ta giúp ngươi giặt?"

Y phục vốn đã dơ từ lâu, cho dù giặt cũng không cần phải ngay lúc này, Mộc Yến Phi không để ý đến hắn, ai ngờ Thanh đồng lại đuổi theo kéo ống tay áo của hắn, nói: “Nếu vậy nói chuyện một chút đi, ngươi cũng chưa nói mấy ngày nay các ngươi gặp chuyện gì."

Hơi thở khó chịu tiến tới gần, Thanh đồng có chút khiếp đảm, Mộc Yến Phi không thân thiện như người của Đào gia, sẽ để mặc cho một tên sai vặt như hắn làm càn, bình thường hắn cũng không nói chuyện quá lâu với Mộc Yến Phi, hôm nay vốn là bất đắc dĩ, ngẫm lại vừa rồi A Nhất dặn dò hắn, cũng chỉ có thể kiên trì cản Mộc Yến Phi lại, nói: “Nơi này phong cảnh cũng khá, hiếm khi đến được đây một lần, chi bằng đi dạo xung quanh đi?"

Mộc Yến Phi nhìn thấy bộ dáng này của hắn, biến sắc, sải bước chạy về phía trước, Thanh đồng còn muốn tiếp tục ngăn trở, hắn quát: “Buông tay!"

Nghe Mộc Yến Phi lớn tiếng, Thanh đồng sợ đến nỗi run lên, lập tức nới lỏng tay ra, Mộc Yến Phi chạy về rừng đào, xa xa đã nghe được tiếng rên rỉ, hắn vội vàng đề khí phóng tới gần, liền thấy A Nhất đang thi châm, mỗi lần châm hạ xuống, thân hình Đào nhiên lại theo đó run bắn lên, trong tiếng rên rỉ mang theo sự cố hết sức đè nén cơn đau, trên mặt mồ hôi đầm đìa, tóc mai hai bên đều thấm ướt cả, ngay lúc nhìn thấy vạt áo hắn dính đầy vết máu do hắn ói ra, Mộc Yến Phi cũng không còn kềm chế được nữa, giơ tay cản lại mũi châm A Nhất chuẩn bị hạ xuống.

Hạ châm bị cản lại, A Nhất không để ý đến, đôi mắt liếc qua hắn, nói với Thanh đồng đang chạy tới từ phía sau: “Ngốc quá đi, một việc nhỏ nhặt như vậy cũng làm không được."

Thanh đồng nhìn sắc mặt Mộc Yến Phi, không dám nói nhiều, Mộc Yến Phi vừa nghe đã hiểu, mình quả nhiên không đoán sai, lại là chủ ý của tên tiểu quỷ này, hắn trầm giọng hỏi: “Chuyện gì xảy ra?"

“Cứu người a, lúc nãy ta đã nói rồi đó." A Nhất ngáp một cái tỏ vẻ nhàm chán, nói: “Tâm mạch của hắn bị chấn loạn, kinh mạch chạy lệch, khí huyết ngưng trệ, cần phải dùng dược châm để huyết mạch bị đình trệ từ mấy ngày trước của hắn có thể thông thoáng trở lại, tất nhiên phải chịu đau một chút, chứ ngươi tưởng chỉ cần tùy tiện uống vài viên thuốc là có thể khởi tử hồi sinh sao?"

Mộc Yến Phi lúc đầu không suy nghĩ nhiều lắm, bây giờ nghe A Nhất giảng giải như vậy, cả giận: “Ta có thể giúp hắn vận công kềm chế đau đớn."

“Ta chính là vì sợ ngươi vận công, nội lực bản thân ngươi còn chưa điều dưỡng tốt, tâm trạng lại không yên tĩnh, làm cách nào giúp người khác? Nếu một khi khống chế không được hỏa hậu, lại làm kinh mạch hắn bị thương thêm, lúc đó coi như không còn đường để cứu nữa rồi."

A Nhất không biết chuyện Mộc Yến Phi đã khôi phục công lực, Mộc Yến Phi cũng chẳng muốn nói nhiều, cau mày hỏi: “Vậy có cách chữa trị nào mà không đau không?"

“Có a, lúc đầu ngươi hạ chưởng mạnh thêm chút nữa, bây giờ hắn một chút đau đớn cũng chẳng có, ta cũng không cần phải phí công phí sức để cứu người rồi."

Sắc mặt Mộc Yến Phi biến đổi, đôi mắt lướt qua lướt lại trên gương mặt trắng bệch của Đào Nhiên, đã không còn lời nào để đáp. A Nhất từ vết thương Đào Nhiên vốn đã đoán được kẻ làm hắn bị thương là một kẻ có nội công cương liệt, mà chung quanh bọn họ kẻ có võ công đi theo con đường cương liệt thì chỉ có mỗi Mộc Yến Phi, cho nên mới thuận miệng nói thôi, không nghĩ Mộc Yến Phi lại có phản ứng này, giật mình, lẩm bẩm nói: “Chẳng lẽ đúng là ngươi sao?"

“Hả?" Thanh đồng ở bên cạnh nghe được vừa sợ vừa giận, xông lên hỏi Mộc Yến Phi: “Ngươi tại sao lại muốn đả thương thiếu gia nhà ta?"

Mộc Yến Phi không cách nào trả lời, cũng không muốn trả lời. Thanh đồng còn muốn chất vấn tiếp, Đào Nhiên dường như đã tỉnh lại, Thanh đồng vội vàng muốn nhích đến gần, lại bị Mộc Yến Phi giành trước, hỏi: “Cảm thấy thế nào?"

Thanh đồng tức giận trừng mắt nhìn hắn, Mộc Yến Phi căn bản không để ý tới, đôi mắt chăm chú nhìn lên người Đào Nhiên, Đào Nhiên khẽ ho một tiếng, nói: “Có hơi khát nước."

Mộc Yến Phi định đứng lên lấy nước, Đào Nhiên lại đưa tay cầm lấy cổ tay của hắn, Mộc Yến Phi sửng sốt, cũng xoay tay lại cầm tay hắn, Thanh đồng thấy thế, bĩu bĩu môi, nói: “Ta đi là được."

Mộc Yến Phi hiểu tâm tư của Đào Nhiên, hắn chỉ là không muốn mình phải đối diện với sự chất vấn của người khác, tìm cớ đẩy Thanh đồng đi, nghĩ đến hắn đang đau đớn mà vẫn còn nhớ rõ việc phải bảo vệ mình, trong lòng không khỏi trộn lẫn đủ loại cảm thụ, nói: “Ngươi không cần việc gì cũng đều lo nghĩ cho ta."

Thân thể Đào Nhiên đau đến lợi hại, lắc đầu, miễn cưỡng nói: “Giúp ta vận công, ta không muốn bị đau nữa đâu."

Lời này thật hay giả Mộc Yến Phi cũng không suy nghĩ nhiều, vội vàng bắt mạch của hắn, tay kia đặt lên hậu tâm của hắn, nói với A Nhất: “Bắt đầu."

A Nhất thấy bọn họ như vậy, không cách nào ngăn trở, đành phải nói: “Có người hỗ trợ cũng tốt, bất quá phải làm theo lời căn dặn của ta."

Dù sao hạ châm cũng đã gần đến lúc kết thúc, không còn hung hiểm giống như lúc đầu, có người dùng nội lực tương trợ, có thể tiết giảm không ít thời gian, hắn cũng không cần tốn nhiều *** thần, hắn mừng không hết.

A Nhất đâm những cây kim châm cuối cùng xuống vài đạo yếu huyệt trên ngực Đào Nhiên, có Mộc Yến phi tương trợ, Đào Nhiên cũng không đau đớn như lúc đầu nữa, dược vật theo mũi châm hạ xuống truyền vào cơ thể của hắn, lại qua thời gian một nén hương, hắn há muồm ói ra hai ngụm máu, máu màu thẫm, hiển nhiên ứ đọng đã lâu.

“Không có việc gì rồi, không có việc gì rồi."

A Nhất dùng tốc độ cực nhanh rút từng cây kim châm ra, bảo Mộc Yến Phi đỡ Đào Nhiên nằm xuống, nói: “Máu ứ đọng đều đã ói ra cả rồi, cái mạng này của hắn tạm thời không còn nguy hiểm nữa, chỉ cần mỗi ngày thi châm theo định kỳ, nghỉ ngơi điều dưỡng cho tốt, để kinh lạc có thể chảy thông thoáng, thì sẽ từ từ khỏe lại, về phần võ công, còn phải xem vận may của hắn rồi."

“Đa tạ."

Nghe nói Đào Nhiên không có việc gì, trái tim vẫn treo trên cao của Mộc Yến Phi cuối cùng cũng rơi xuống, chữ “đa tạ" này nói khá là thành ý, A Nhất cười nói: “Chúng ta là biểu huynh đệ mà, nói ‘đa tạ’ nghe khách sáo quá, không bằng tính toán rõ ràng đi, kỳ thật ta cũng không tính mắc lắm đâu."

Động tác đang giúp Đào Nhiên chùi mồ hôi của Mộc Yến Phi chợt dừng lại, lạnh nhạt hỏi: “Ngươi lần này bỏ nhà đi, cha ngươi biết không?"

A Nhất lập tức ngậm miệng, quai hàm chợt phồng lên, nhưng không nói được lời nào, Mộc Yến Phi lại hỏi: “Ngươi tại sao lại muốn hạ cổ lên người của hắn?"

“Làm gì có việc hạ cổ a, ngươi nghe lầm rồi, ta…."

Ánh mắt lạnh lùng quét đến, A Nhất lập tức thắng lại không dám nói tiếp, Mộc Yến Phi hỏi: “Là loại cổ gì?"

A Nhất bẩm sinh vốn sợ Mộc Yến Phi, nghe giọng nói hắn trầm xuống, không dám chờ hắn hỏi lần thứ ba, thu hồi nụ cười giả tạo của mình, nhỏ giọng lầu bầu nói: “Là một loại côn trùng màu trắng, người Miêu dùng chúng nó để truyền tin tức, sẽ không gây hại cho người bị hạ cổ. Đào Nhiên vẫn không chịu dạy thú ngữ cho ta, ta nghĩ hắn có thể có phương pháp đặc biệt gì đấy, cho nên mới hạ cổ, kết quả cái gì cũng không cảm ứng được, sau đó các ngươi đi vội quá, ta chưa kịp lấy ra…"

Hắn nói được một nửa, thấy sắc mặt Mộc Yến Phi càng âm trầm, vội vàng nhảy đến phía sau một cây đào, giải thích: “Nhưng nó cũng hỗ trợ mà, lần này nếu trên người Đào Nhiên không có tuyết cổ, ta căn bản không tìm được nơi này, cũng cứu hắn không được, cho nên nói tóm lại, ta cũng có công đó…. A, Thanh đồng đi sao lâu quá còn chưa chịu về, ta đi xem thử…"

Sát khí quá lớn, A Nhất sợ bị ảnh hưởng tới mình, tìm cớ bỏ chạy thẳng. Kỳ thật Mộc Yến Phi cũng không trách hắn, A Nhất nói đúng, nếu không phải do hắn hạ cổ, lần này Đào Nhiên không thể cứu được rồi, hắn chỉ là nhìn thương thế của Đào Nhiên trầm trọng quá nên tâm trạng không tốt mà thôi, cúi đầu, phát hiện Đào Nhiên đã ngủ, hơi thở tuy trầm, nhưng không hề suy yếu như trước, tâm mới buông lỏng một chút.

Thẳng đến mặt trời lặn sau sơn cốc, Thanh đồng và A Nhất mới kết bạn mà về, hai người hái không ít trái dại, cũng lấy đầy nước, đốt đống lửa ngay bên cạnh, lấy lương khô mang theo ra nướng lên, ba người chia nhau ăn, A Nhất lại bắt mạch cho Đào Nhiên, lấy thuốc ra, bảo Mộc Yến Phi cho hắn uống, Thanh đồng muốn đến giúp đỡ, bị A Nhất lôi lại, nói: “Người ta khanh khanh ta ta, ngươi đừng đi làm kỳ đà cản mũi."

Hắn biết Mộc Yến Phi thích yên tĩnh, không quấy rầy bọn họ, lấy ít củi, kéo Thanh đồng đi xa một chút tìm chổ ngủ. Mộc Yến Phi cho Đào Nhiên uống thuốc xong, nằm xuống bên cạnh ngủ cùng hắn.

Đào Nhiên do thân thể không khỏe, nên ngủ cũng không sâu, thần trí mơ mơ màng màng, phảng phất như vẫn còn trong trận kịch chiến trong thạch thất ngày ấy, nhìn thấy Mộc Yến Phi rơi xuống hồ sâu, người đầy máu, đột nhiên bừng tỉnh, trên người mồ hôi ướt đẫm, mở mắt, chỉ thấy trước mắt nguyệt minh khê cốc, yên lặng ấm áp, Mộc Yến Phi lại nằm ngay bên cạnh hắn.

“Khó chịu à?"

Một bàn tay đặt lên trán hắn, rờ thấy mồ hôi lạnh, Đào Nhiên sợ Mộc Yến Phi nghĩ lung tung, nói: “Chỉ gặp ác mộng thôi."

Mộc Yến Phi nhíu mày, định đi gọi A Nhất, lại bị Đào Nhiên kéo lại, Mộc Yến Phi không kiên nhẫn, rờ lên mạch Đào Nhiên, cảm thấy không suy yếu như bình thường nữa, giúp hắn lau mồ hôi lạnh, hỏi: “Trong mộng có ta không?"

“Ta không nhớ nữa."

Câu trả lời lộ ra sự suy yếu, không cách nào nghe ra thật giả, Mộc Yến Phi cũng không hỏi nhiều nữa, nằm xuống dựa sát vào hắn, nói: “Lúc ta vừa ra chiến trường, cũng thường gặp ác mộng, sau đó không còn sợ nữa, giống như lời ngươi từng nói, chuyện giết người, lần đầu tiên không biết làm sao, lần thứ hai hưng phấn, lần thứ ba là luyện thành thói quen rồi."

Chuyện Đào Nhiên sợ không phải là giết người, cũng không phải bị giết, mà là trạng huống bây giờ gặp phải, bất quá thân thể đau đớn, không cách nào suy nghĩ thêm, càng không muốn giải thích, nên phụ họa theo đề tài của Mộc Yến Phi, cười nói: “Ta nói cũng khá lâu rồi, nhưng ngươi xem ra lại nhớ rất rõ ràng."

“Mỗi câu ngươi nói ta đều nhớ rất rõ." Mộc Yến Phi nói: “Cho nên, đừng chọc đến ta."

Đào Nhiên tin tưởng Mộc Yến Phi không nói đùa, lại không biết phải đối đáp thế nào, vì vậy nhắm mắt lại, trước khi chìm vào mộng đẹp, mơ hồ nghe hắn lại nói: “Ngươi bây giờ đang bệnh, ta sẽ không ép buộc ngươi, nhưng ngươi đừng nghĩ đến chuyện trốn tránh." (người ta còn bệnh đó anh)

A Nhất chuyến này bắc hành, vốn là để nâng cao kinh nghiệm. Để phòng ngừa biến cố, hắn mang theo không ít thuốc trị thương, nhờ vậy mà có thuốc để dùng ngay. Sau khi vào sơn cốc, hắn mỗi ngày ngoại trừ việc kéo Thanh đồng chạy chơi khắp nơi, tìm kiếm dược tài, không thì chữa thương cho Đào Nhiên, hơn nữa nhờ có nội lực của Mộc Yến Phi tương trợ, thân thể Đào Nhiên cũng nhanh chóng tốt hơn.

Mộc Yến Phi nể tình A Nhất làm việc cũng khá chăm chỉ, nên cũng dễ dàng tha thứ cho sự ồn ào của hắn, may là khu đào hoa cốc này vốn là cốc trong cốc, đường đi quanh co rối rắm, rất hiếm dấu chân người, bên trong có không ít dược tài trân quý, khiến A Nhất rất là mừng, cả ngày bắt Thanh đồng hái thuốc giúp hắn, ngoại trừ việc chữa thương ra, sẽ không chạy đến quấy rầy sự yên tĩnh của bọn họ.

Lại thêm hai ngày nữa trôi qua, thương thế của Đào Nhiên từ từ ổn định, liền đưa ra ý muốn xuất cốc, A Nhất còn chưa hái đủ dược tài, lại ghét sự lạnh lẽo rét cóng bên ngoài cốc, nhân tiện nói: “Bôn ba mệt nhọc không có lợi cho việc dưỡng thương, hơn nữa nói không chừng bên ngoài còn có người chờ giết các ngươi, đi ra ngoài sớm như vậy để làm chi chứ?"

“Ở đây không có rượu, không có thịt, ngay cả mỹ nhân cũng không có, chẳng lẽ các ngươi không cảm thấy nhàm chán hay sao?" Đào Nhiên nói xong, cười nhìn Mộc Yến Phi, hỏi: “Đúng không vương gia?"

A Nhất chu chu mỏ, “Cái gì? Biểu ca của ta chính là một đại mỹ nhân đó nha!" (chuẩn không cần chỉnh)

Thanh đồng thấy hắn ăn nói lung tung, sợ hắn bị đao bổ trúng, vội vàng kéo hắn lui ra xa xa, nhưng Đào Nhiên lại cười, nói: “Mỹ nhân mỗi ngày đều nhìn, cũng sẽ chán thôi."

Lần này A Nhất không dám nói nhiều, sợ chọc giận Mộc Yến Phi, len lén nhìn qua, thấy thần sắc của Mộc Yến Phi vẫn như thường, cũng không vì vậy mà giận. Mộc Yến Phi kỳ thật hiểu lý do vì sao Đào Nhiên lại nói như vậy, hắn là vì lo lắng mình nghĩ tới bọn thuộc hạ đang ở bên ngoài, bất quá hắn cũng không quá sầu lo tình hình bên ngoài cốc, A Nam và những người khác đã theo hắn nhiều năm, làm việc rất biết suy xét, cho dù hắn không có mặt, cũng có thể trấn áp được thế cục, bây giờ chỉ còn lo lắng việc tứ hoàng tử nhân cơ hội tìm thái tử gây phiền toái, hắn mặc dù khinh thường một ít tác phong của thái tử, nhưng rất nhiều chuyện sau này còn phải dựa vào hắn, nếu hắn gặp chuyện không may, đối với mình cũng không tốt lắm.

Nghĩ tới đây, hắn liền thuận theo ý Đào Nhiên, nói: “Xuất cốc."

A Nhất trời không sợ đất không sợ, chỉ sợ Mộc Yến Phi, Mộc Yến Phi đã nói như vậy rồi, hắn đành phải ủy ủy khuất khuất đồng ý, nhưng lại nói: “Ta nghe theo các ngươi, nhưng nếu cha ta có trách việc ta lén rời nhà đi, biểu ca ngươi cũng nên nói giúp ta một tiếng."

Mộc Yến Phi gật đầu, xem như đồng ý. A Nhất rất mừng, hắn từ nhỏ lớn lên ở biên thùy, chưa bao giờ đi xa, lần này vừa đi là cả nghìn dặm, nghĩ đến việc mình tự ý xuất môn, phụ thân tất sẽ nổi trận lôi đình, liền cảm thấy đau đầu, nhưng nếu có Mộc Yến Phi xin cho hắn, thì tình huống tất nhiên sẽ không giống vậy, con ngươi đảo qua đảo lại, lại nói: “Ta theo các ngươi tới kinh thành, không thân không thích, nói không chừng sẽ bị người ta ăn hiếp, biểu ca ngươi dạy cho ta võ công được không?"

Lần này Mộc Yến Phi không để ý đến hắn, thu thập mọi thứ xong, cõng Đào Nhiên rời đi, nghe A Nhất đi phía sau vẫn hậm ha hậm hực, nhân tiện nói: “Võ công của ta đi theo hướng cương mãnh, thân thể ngươi gầy yếu, không thích hợp luyện nó, nếu có hứng thú, đợi Đào Nhiên khỏe hẳn, bảo hắn dạy cho ngươi một ít khinh công đơn giản."

Một câu nói nhẹ nhàng đã chuyển vấn đề giao cho Đào Nhiên. Đào Nhiên nằm trên lưng Mộc Yến Phi, nghe hắn nói xong, có chút bất đắc dĩ, mặc dù Mộc Yến Phi nói đúng, nhưng hắn lại không muốn ôm nhiều chuyện, nhưng nhìn thấy ánh mắt nhiệt tình của A Nhất bắn thẳng vào mình, không có cách nào khác, đành phải gật đầu đồng ý.

Đường ra khỏi cốc cũng không dễ đi, bất quá A Nhất có biện pháp của hắn, dùng cổ hắn nuôi để dẫn đường, quẹo qua quẹo lại trong hẻm núi, nhìn thì thấy phía trước không có đường đi, nhưng chỉ cần rẻ ngoặc, là nhìn thấy con đường rất nhỏ, bất quá đều là đường tự nhiên mà có, quanh co khúc khuỷu, hai bên lại có những cây ngải mọc thành bụi, mọi người thỉnh thoảng bị vướn chân, con đường vốn chỉ cần đi một canh giờ, vậy mà đi hơn hai canh giờ vẫn chưa ra ngoài được.

Mắt thấy đã gần giữa trưa, bốn người dừng lại nghỉ ngơi trong núi, Thanh đồng hầu hạ Đào Nhiên ăn cơm, hỏi: “Sau khi rời khỏi đây, ta quay về Đào phủ báo tin hay là theo thiếu gia ngươi hồi kinh?"

Chuyến đi lần này của Đào Nhiên, vốn lòng đã ôm sẵn chuyện phải chết, cho nên mới bảo Thanh đồng về nhà, báo tin cho phụ thân, mặc dù sau đó chuyện phát triển thoát ly khỏi dự liệu ban đầu, nhưng triều trung thế cục rối loạn, ai sống ai chết cũng rất khó biết trước, hắn không thể dùng sinh mệnh của phụ thân và người nhà để đặt cược, nên nói: “Về nhà."

Ánh mắt Mộc Yến Phi chuyển về phía hắn, như là đang muốn hỏi hắn, Đào Nhiên làm bộ như không thấy, quay đầu sang hướng khác, hắn biết chỉ cần mình không nói, Mộc Yến Phi tuyệt đối sẽ không hỏi tới, trong lòng có chút áy náy, cũng may A Nhất kịp thời đánh vỡ bầu không khí tạm thời không được tự nhiên đó, nói: “Thanh đồng một mình lên đường, nói không chừng sẽ gặp nguy hiểm, chi bằng dịch dung đi, biến thành bộ dạng của ta, thủ sẵn một ít độc phấn dược phấn để dành sử dụng, như vậy sẽ tuyệt đối an toàn."

Sau khi Thanh đồng và A Nhất quen nhau, A Nhất đã giúp hắn giải chất độc trên người, hắn lại biết một chút công phu, cho nên không sợ bị đuổi giết, bất quá cũng nên sắp xếp trước một chút vẫn tốt hơn, gật đầu nói: “Vậy ngươi giả thành bộ dạng của ta, như vậy đi theo bên cạnh thiếu gia, cũng sẽ không bị người hoài nghi."

“Ý hay đó!"

A Nhất còn chưa kịp hết hưng phấn, đã bị Mộc Yến Phi cắt đứt, “Không được!"

“Tại sao?"

Đưa ra câu hỏi không được trả lời, Mộc Yến Phi nghỉ ngơi xong, cõng Đào Nhiên lên đường, A Nhất không cam lòng theo sát phía sau bọn họ hỏi tới, Đào Nhiên nháy mắt ra hiệu cho hắn, ý bảo hắn đừng hỏi nữa, Mộc Yến Phi quanh năm soái lĩnh, đã quen ra lệnh, sẽ không giải thích nhiều, bất quá điều không cần phải nghi ngờ đó chính là hắn không muốn A Nhất xảy ra chuyện, A Nhất thân phận đặc thù, đi đến kinh thành vốn đã rất nguy hiểm rồi, Thanh đồng lại là người của tứ hoàng tử, A Nhất giả thành hắn, nếu lộ ra sơ hở bị phát hiện, tình cảnh của hắn sẽ rất cam go.

Mộc Yến Phi không nói lời nào, A Nhất lại bĩu môi, bộ dạng không tình nguyện, Đào Nhiên đành phải thành người hòa giải, nói: “Hóa trang thành gã sai vặt bình thường là được rồi, cũng không nên xưng huynh gọi đệ với vương gia, nếu có người hỏi, nói là ta bị trọng thương, vương gia mua một tiểu đồng từ một gia đình trong núi, tới hầu hạ ta."

A Nhất không thể hóa trang thành Thanh đồng để đi thám thính tin tức như ý nguyện, rất buồn bực, đi phía trước dẫn đường, lẩm ba lẩm bẩm nói: “Ta đường đường là tiểu vương gia, giống trẻ con thôn dã chổ nào chứ."

Đào Nhiên nghe hắn lầm bầm suốt, hiển nhiên vẫn để bụng chuyện không được Mộc Yến Phi chấp thuận, liền sáp đến bên tai Mộc Yến Phi cười nói: “Chi bằng chấp thuận cho hắn đi, có lẽ có thể nhờ hắn mà biết được kế hoạch sau này của tứ hoàng tử."

Mộc Yến Phi nghe vậy cười lạnh: “Ta Mộc Yến Phi tuy không phải anh hùng, nhưng cũng sẽ không vì thế mà để một đứa trẻ đi mạo hiểm, nếu ta muốn tra tứ hoàng tử, tự có biện pháp khác."

Đào Nhiên vốn chỉ là nói giỡn, bị Mộc Yến Phi phản bác như thế, trên mặt liền có chút ngượng ngùng, không tiếp tục đáp lời, đôi mắt chợt nhìn xuống bộ bạch y, đột nhiên nhớ tới đêm đó bọn họ sơ kiến dưới táng cây đào, người này cũng là một thân bạch y thắng tuyết giống như thế này, không dính một chút bụi trần khí tục, không giống như mình, vĩnh viễn đều đứng trong bóng tối không nhìn thấy ánh sáng. Hắn cũng không phải thích huyền y, nhưng lại luôn chọn nó, chỉ vì màu đen có thể che đi những dơ bẩn xấu xa không muốn người khác biết tới, cũng che đi lương tri của hắn, vì hoàn thành nhiệm vụ, có thể làm bất cứ chuyện gì.

Tựa hồ cảm thấy được sự âu sầu của hắn, Mộc Yến Phi nhẹ giọng nói: “Ta cũng không phải trách ngươi."

“Ta biết, ta chỉ mệt mỏi thôi."

Đào Nhiên đặt cằm lên vai Mộc Yến Phi, để hắn cõng chậm rãi đi về phía trước, cứ như vậy mãi thì tốt quá, vừa chìm vào trong mộng đẹp hắn vừa mơ màng nghĩ, về phần chuyện sẽ phải đối mặt trong tương lai, đợi đến tương lai rồi tính.

Đến chạng vạng, bốn người rốt cục ra khỏi cốc, men theo chân núi đi xuống dưới núi, đến nông gia gần đó ở một đêm, sáng sớm hôm sau, Thanh đồng dịch dung thành A Nhất, nửa đường chia tay bọn họ đi về phía nam, A Nhất lại thay bộ áo vải mua từ nông gia, giả thành tên sai vặt, đánh xe ngựa, đi thẳng một đường đến nơi đóng quân của kiêu kỵ doanh Mộc gia quân dưới chân núi.

Thống lĩnh của kiêu kỵ doanh mấy ngày nay đã suất binh gần như lục soát khắp cả ngọn núi, nhưng vẫn bặc vô âm tín, sốt ruột đến nỗi tiếng nói cũng khàn đục luôn rồi, đột nhiên nhìn thấy Mộc Yến Phi xuất hiện, không kềm được vừa mừng vừa sợ, chân nam đá chân chiêu chạy vội tới trước mặt hắn quỳ xuống hành lễ, A Nam và những thị vệ khác còn đang trong địa cung, nghe được tin tức, lập tức vội vã chạy xuống núi, nhìn thấy Mộc Yến Phi vô sự, đều nhịn không được khóc rống lên.

Cung điện trong núi phong bế đã rất lâu, lại bị cửa đá ngán đường, nếu muốn hoàn toàn đả thông để đi tìm người, không tốn cả tháng thì không có khả năng, thời gian kéo dài càng lâu mọi người lại càng nản chí, đều không ôm hy vọng quá lớn việc Mộc Yến Phi và những người khác còn sống, cho nên khi nhìn thấy bọn họ, đều có cảm giác dường như đã mấy đời trôi qua, mấy đại hán to lớn vạm vỡ tập hợp lại một chổ khóc rống như trẻ con, khóc đến nỗi khóc không thành tiếng, A Nhất đứng bên cạnh cảm thấy buồn cười, nhích gần đến bên tai Đào Nhiên nói nhỏ: “Xem ra biểu ca của ta rất được lòng người a."

“Hắn có tư cách này." Đào Nhiên lạnh nhạt nói.

Mộc gia quân có thể khiến rợ Hồ vừa nghe tiếng đã sợ vỡ mật, binh lui trăm dặm không dám xâm phạm, đều không phải không có nguyên do, quân sĩ như vậy cũng chỉ có Mộc Yến Phi có thể dẫn dắt, hoàng đế sở dĩ tâm tồn cố kỵ đối với hắn, cũng bởi vì hắn quá được lòng người, lần này bọn họ không lấy được binh thư, hồi kinh chỉ sợ lành dữ cũng khó biết được, bây giờ chỉ còn mỗi con cờ là thái tử thôi, muốn đi như thế nào, đã đến lúc phải cân nhắc cẩn thận.

Mọi người sau khi gặp lại nhau, vài tên thị vệ cung kính mời Mộc Yến Phi vào lều, Mộc Yến Phi đại khái kể lại chuyện hắn gặp mấy ngày nay, nhưng lại không nhắc đến chuyện thái tử phái ng
Tác giả : Phiền Lạc
5/5 của 1 đánh giá

Bình luận

Lưu tên của tôi, email, và trang web trong trình duyệt này cho lần bình luận kế tiếp của tôi
Nguyen 1 năm trước
Đã ra chap mới rồi nhé mọi người, link đây nha: bit.ly/newchap247

Truyện cùng thể loại