Một Vạn Câu Em Yêu Anh (Nhất Vạn Cú Ngã Ái Nhĩ)
Chương 30

Một Vạn Câu Em Yêu Anh (Nhất Vạn Cú Ngã Ái Nhĩ)

Chương 30

“Anh yêu em, Hiền." Đối với nam nhân nói ra yêu ngữ, cố chấp đem một chiếc nhẫn áo vào ngón tay áp út.

“Tuyệt đối không được thoát ra biết chưa?" Nói lời này, người kia lấy nhẫn còn lại đeo lên tay cho nam nhân. Cầm tay y, hai nhẫn hòa lẫn cùng nhau, cảm thấy hốc mắt nóng nóng.

Nam nhân kinh ngạc nói: “Sao em khóc, nhục nhã lắm sao?"

“Không…… không phải, em rất…… rất cao hứng." Nhịn xuống nước mắt tràn mi, Biện Bạch Hiền ngẩng đầu làm một chuyện lớn mật mà bản thân chưa từng làm qua.

Hôn lên môi nam nhân, thản nhiên hút lấy hương vị bạc hà, cảm thấy ngọt ngào đến lạ thường.

Hai người không để ý ánh mắt kỳ quái của người ngoài, hôn nhau đứng một chỗ.

Khoảnh khắc này, chỉ cần bọn họ hạnh phúc là tốt rồi, ánh mắt người đời họ đều xem như gặp quỷ thôi!

Về đến nhà, Biện Bạch Hiền bây giờ chỉ cần nhớ lại chuyện phóng túng vừa rồi liền nhịn không được đỏ cả mặt, đây chính là chuyện làm lớn mật nhất.

Phác Xán Liệt từ phía sau ôm lấy y, hôn nhẹ lên lỗ tai đã hồng của y: “Xảy ra chuyện gì? Còn đang suy nghĩ việc kia à? Anh không ngờ em lại nhiệt tình như vậy. Nếu không phải vì tình trạng bây giờ của em không cho em, anh thật muốn ăn em."

“Anh…… anh…… không cần nói nữa." Biện Bạch Hiền rên rỉ một tiếng: “Cái này, cái kia, sau này em không đi dạo phố nữa."

“Còn nói ngốc cái gì, anh thấy người khác hâm mộ chúng ta mới phải, em không phải đều nghe được tiếng vỗ tay sao. Chính là họ chúc mừng mình."

Những người vỗ tay cho bọn họ là nhóm các nữ sinh, trong đó có một người còn tiến lên vỗ bả vai Phác Xán Liệt nói: “Anh đẹp trai, có phong độ a! Chúng ta đều ủng hộ hai người. Hắc hắc…… này vẫn là lần đầu tiên trên đường lớn nhìn thấy nam nhân hôn nhau đấy! Cố lên a! Tiểu thụ cũng không nên bị tiểu công áp bức, bây giờ phúc hắc thụ rất được ưu chuộng."

Nói cùng các nữ sinh cười thành một đoàn, bất quá có thể thấy được thiện ý của các nàng.

Nhưng bị người khác nói vậy, Biện Bạch Hiền da mặt lại mỏng không dám nhìn đi đâu, hướng các nữ sinh cười cười, kéo Phác Xán Liệt chạy nhanh ra khỏi chỗ đó.

Bên kia còn nghe được tiếng các nữ sinh kinh hô: “Một đôi hảo suốt nga! Trở về lên mạng nói cho mọi người nghe mới được."

Vừa mới về nhà, lên mạng thăm dò chuyện các nữ sinh, kết quả tư liệu hiện ra, thiếu chút nữa Biện Bạch Hiền tái mặt rồi, không ngờ nữ sinh bây giờ thật lợi hại! Thích xem tiểu thuyết đồng tính không nói, hơn nữa nam nam sinh tử đều viết ra, hay là các nàng từng gặp người trong bộ tộc của họ? Thật là làm cho người ta buồn bực a!

“Ý của em là sợ gặp lại các nữ sinh này, các nàng quá lợi hại, em sợ bị nhịn ra, đến lúc đó không phải mình bị viết lên mạng sao."

Biện Bạch Hiền chỉ màn hình vi tính, 4 chữ ‘nam nam sinh tử’ to đùng.

Phác Xán Liệt cười, hắn thừa nhận nữ sinh bây giờ đặc biệt lợi hại.

“Chuyện này nói sau, chúng ta không đến chỗ đó là được rồi. Hiền, anh bây giờ mới biết được thì ra có thể yêu một người là chuyện tốt đẹp như vậy."

Nói những lời này Phác Xán Liệt dùng môi nhẹ nhàng hôn lên môi Biện Bạch Hiền, hành động thân mật khắng kít làm cho Biện Bạch Hiền thấy mặt mình nóng cháy ra.

“Anh……" Đang muốn nói, hiện tại mới biết lời nói lại mang đến ngọt ngào như vậy. Lại bị Phác Xán Liệt cắt ngang, “Hư! Đừng nói, anh chỉ muốn nói cho em biết chuyện quá khứ của anh."

Biện Bạch Hiền lúc này mới thả lỏng thân thể, dựa vào vai Phác Xán Liệt, cảm giác được hô hấp của hắn bên tai mình.

“Anh từng yêu một người, tuy rằng cũng không tính là tình yêu thật sự. Mối tình đầu của anh —- là một học trưởng ở trường Đại Học. Hắn anh tuấn suất khí, là thanh niên chói mắt trong mắt người khác. Từ ánh mắt đầu tiên thấy hắn, anh có một loại cảm giác đặc biệt. Tựa như lần đầu tiên anh nhìn thấy em ở quán Bar vậy, ánh mắt cứ không ngừng theo sát từng cử động của hắn. Nhưng lúc đó anh nghĩ, đây là loại bản năng với loại người chói sáng. Cho đến một ngày, hắn câu dẫn anh, bên tai anh thổi nhiệt khí, mị hoặc nói với anh: ‘Ngươi vẫn dùng ánh mắt nóng rực như vậy nhìn ta, có phải yêu ta rồi không.’ Lúc đó anh mới biết được, ta thì ra đã thích hắn, trẻ tuổi xúc động làm anh cùng hắn đi đến quan hệ thể xác, trong trường học, nhà của anh, nhà của hắn, khách sạn… Rất nhiều nơi đều có lưu lại dấu vết dục vọng của bọn anh. Ngay khi anh cảm thấy được anh càng ngày càng không thể rời khỏi hắn, cha anh phát hiện bọn anh đang làm tình ở nhà.

Thất kinh nhìn bọn anh, bị đưa đến trước mặt cha, kỳ thật lúc đó anh đã quyết định, cho dù cha không tha anh cũng muốn cùng hắn một chỗ bên nhau. Chính là, cha bỏ ra 10 vạn, nói với hắn: “Tiền này và con ta, ngươi có thể chọn, cần tiền liền vĩnh viễn biến mất trước mặt con ta, nếu chọn con ta, hắn liền vĩnh viễn mất đi quyền thừa kế Phác thị, hắn nghèo nàn hay trở thành cái gì cũng được.’ hắn liền không chút do dự lấy tiền, rõ ràng 20 phút trước còn nói ta yêu ngươi, vậy mà tiền trước mắt lại chọn lựa lấy những đồng tiền ấy. Lúc đó anh chưa từ bỏ ý định, giữ chặt góc áo nghĩ muốn hảo hảo hỏi hắn một chút, chính là hắn lại nói một câu: ‘Nam nhân cùng nam nhân trong lúc đó không có tình yêu đâu.’ Anh mới hiểu được, thì ra thế giới này không có tình yêu chân thật, cũng giống như lão cha anh nói vậy, có tiền, con muốn tình yêu dạng gì đều có thể. Bởi vì tiền có thể mua được bất cứ tình yêu kiểu nào con muốn.

Nhưng thật không ngờ anh may mắn gặp được em. Thật sự anh cho tới bây giờ không có nghĩ đến sẽ vì một người mà nóng ruột nóng gan. Thấy em cùng người khác một chỗ, anh ghen đến phát điên lên được. Mới có thể nói ra lời chưa bao giờ anh nói."

Nói tới đây, Biện Bạch Hiền biết hắn nói một lần trước cùng Kim Chung Nhân và Độ Khánh Thù đến quán Bar.

Phác Xán Liệt tiếp tục nói: “Anh không biết em làm sao yêu anh, chính là anh sau khi mất đi mới biết được mình đối với em không phải tình cảm của bạn tình bình thường nữa. Kỳ thật mỗi lần nghe em nói em yêu anh, nội tâm của anh có bao nhiêu vui mừng, khi đó anh đem cảm giác thành công khi mình bắt được tâm của một người nam nhân. Mà nguyên lai, anh mỗi ngày đều chờ mong được nghe em nói lời yêu. Hiền, xin em đừng rời xa anh? Anh yêu em, yêu em sớm đã xâm nhập vào xương máu mất rồi."

Biện Bạch Hiền nghe hắn nói không có chút sáng ý, không có ai đem tình sử kể cho vợ hiện tại nghe cả. Chính là, hắn y cảm thấy nghe hắn kể qua làm y cảm động, và câu van xin đừng rời xa kia.

Có lẽ chú ngữ một van câu ta yêu ngươi thật sự thành công, làm cho kẻ không hề yêu mình đã hoàn toàn yêu mình.

Ai cũng biết, cái gọi là một vạn câu ta yêu ngươi, là làm cho người kia hiểu được quyết tâm, không phải vì những lời này có ma lực mà không ai có thể kiên trì nói đủ một vạn câu tình yêu.

Không phải ma lực của ta yêu ngươi, mà là ma lực vững chắc của tình yêu.

Cuối cùng, Phác Xán Liệt lại phun ra mấy câu: “Hiền, cám ơn em đã yêu anh. Nếu không cả đời anh cũng không biết nghiêm túc trong tình yêu."

“Chúng ta sẽ không xa nhau, em không rời xa anh đâu, Phác Xán Liệt."

Hai chiếc nhẫn dưới ngọn đèn, ánh hào quang hòa cùng bàn tay gắt gao nắm chặt, trao đổi lời thề từ trái tim.

“Cái kia, Hiền, anh đều nói cho em biết tình sử lúc trước của mình. Em cũng nên nói chuyện của em cho anh nghe a? Anh nhớ rõ lần đầu tiên gặp em, em nói bị thất tình đúng không? Người kia là dạng người gì a?"

“Bốp" Có người bị đánh.

“Tại anh muốn nói, em lại không có ép. Còn có, vì sao muốn em kể chuyện của em cho anh nghe chứ a?" Có người phẫn nộ nói.

Nếu nói vì sao bị đá, sau này không phải lúc nào cũng bị nam nhân này cười hay sao. Y cũng không phải ngủ ngốc, mới không nói cho y biết đâu!

“5555…… cục cưng…… mụ mụ ngươi khi dễ ngươi daddy."

“Đều nghe theo anh nói, em cũng vậy ba ba, mới không phải mụ mụ."

Các ngươi thật ồn, người ta không thể ngủ. Hung hăng đá ra một cước, Biện Bạch Hiền bọc nhỏ trong bụng, đá y nhất chân.

“A! Con đá em, Phác Xán Liệt …… cục cưng ở đá em."

“Thật sao? Đến, cục cưng lại đá một cước cấp daddy nhìn xem."

Thiết…… ai để ý các ngươi a?
5/5 của 1 đánh giá

Bình luận

Lưu tên của tôi, email, và trang web trong trình duyệt này cho lần bình luận kế tiếp của tôi
Nguyen 1 năm trước
Đã ra chap mới rồi nhé mọi người, link đây nha: bit.ly/newchap247

Truyện cùng thể loại