Khoảng Cách Giữa Hai Ta

Chương 14 Mèo con Lilac

Nhà thờ, chủ nhật, người đông.

Hôm nay My lại gặp chị Tâm một lần nữa, bình thường chị Tâm thường ngồi cách xa cô tập trung đọc kinh nhưng hôm nay chị ấy lại mang quạt đến gần chỗ cô ngồi. My cảm thấy chị ấy đang muốn kết bạn với cô, cô cũng không biết vì sao chị ấy lại muốn như thế. Chị Tâm nhẹ nhàng phe phẩy quạt giấy, tóc mai nhẹ bay bay, gương mặt lại như chất chứa ngàn vạn tâm tư.

Lễ xong My chuồn trước, nhưng cô không cách nào thoát khỏi được chị ấy. Cô đi trước một bước chị ấy lại lẽo đẽo theo sau, hết cách cô bèn quay lại hỏi rằng, "Hôm nay chị lại muốn em chở về nhà hả?"

Tâm gật đầu xác nhận, đúng vậy, cô muốn My chở cô về nhà.

"Chị đi xích lô đi, em đi ngược hướng mà."

"Chị thích em chở." Tâm chẳng bao giờ cho My một cơ hội từ chối, một khi cô đã quyết thì có mười núi cô cũng dời.


My thở dài một tiếng, số cô thật khổ! Vậy nên cô cũng chẳng dám kì kèo nữa, đành dắt xe ra chở chị ấy về nhà. Vì hôm qua My và Ngọc vừa đi Vũng Tàu về nên hôm nay Ngọc vẫn còn đang ngủ ở nhà cô, cô mà không về sớm không chừng Ngọc sẽ băm nát cô cho cá ăn. Vậy nên cô phóng xe như bay về nhà chị Tâm, bình thường đều đi với tốc độ bình thường hôm nay tự nhiên chạy nhanh làm Tâm ngồi không vững, cô đành ôm eo My lại, giữ cho bản thân không ngã nhào xuống đường.

Bình thường phải đi mười lăm phút mới tới, hôm nay còn chưa tới mười phút My đã thả Tâm xuống trước cửa. Gương mặt Tâm thoáng lên nét không vui, cô ra hiệu cho My dắt xe vào bên trong nhà mình. My lắc đầu, nhanh chóng giải thích, "Em phải về rồi, hôm nay nhà có khách."

"Bé Ngọc qua chơi à?" Tâm hỏi, "Em và con bé thế nào rồi, xác định mối quan hệ chưa?"


"Quan hệ gì chứ?" My đỏ mặt mà không biết vì sao, bắt đầu từ hôm qua cô đã hứa với Ngọc rằng sẽ không rời bỏ cô bé, cho dù có như thế nào cũng luôn là người đồng hành bên cạnh Ngọc. Vì thế nên mọi chuyện có một chút khác, chẳng hạn như sáng hôm nay Ngọc đỏ mặt khi nhìn cô. Chẳng hạn như khi cô ôm Ngọc, thân thể Ngọc có chút cứng đơ, nằm yên ra như khúc gỗ cho cô ôm. Bình thường Ngọc đối với cô không hề cứng ngắt như vậy.

Bắt đầu từ hôm qua mối quan hệ của hai người đã có nhiều biến chuyển hơn, ít nhất là My nghĩ vậy, cô cũng không biết rõ mối quan hệ đó nên đặt tên như thế nào nữa.

Tâm nhích sát lại gần My một bước chân, My nhanh chóng lùi lại một bước, cô sợ để hàng xóm thấy không nên. Lời nói của Tâm tuy nhẹ bẫng nhưng lại khiến My thấy khó hiểu, lúc nào Tâm cũng như biển sâu cất giấu vạn vật kì bí, là ai cũng không thể hiểu rõ. Ngay cả người hiểu về biển nhất là Phước cũng không rõ vợ mình.


"Vậy... em có thể gần gũi chị thêm một chút không?" Một câu hỏi, một lời đề nghị, một gợi ý khiến cho người nghe không biết phải trả lời thế nào. Cô muốn My gần gũi mình thêm một chút nữa, gần gũi ở đây không phải làʍ ŧìиɦ, cô không cần những thứ phút chốc như thế. Cái cô cần là một người bạn, một tâm hồn tương đối giống mình. Và cô nhìn ra, người tương đối giống mình đó chính là My.

Bình thường Ngọc nói ra những lời như thế nào My cũng hiểu được sơ sơ hoặc tóm gọn ý, chỉ có chị Tâm là nói mười lần cô hiểu được một lần, còn chín lần còn lại đều hiểu sơ sơ. Chị ấy quả thật nói năng rất khó hiểu.

"Em về nhé." My nhanh nhẩu lui xe về, cô đề máy rồi chạy bon bon về nhà. Tâm nhìn theo bóng xe của My khuất dạng, hơi mỉm cười một chút, dù sao cô bé này cũng sẽ là bạn của cô. Trước hay sau cũng thế. Cô bé này chính là người duy nhất mà cô muốn kết bạn, người duy nhất mà cô thấy hứng thú. Sau Thương... Nỗi nhớ về Thương khiến cô đau đớn trong tim, có thứ gì đó đã mục rữa dần từ ngày Thương rời khỏi, nhưng cô lại cảm giác như bản thân mình sắp được chữa lành, cô đã tìm ra người có thể chữa trị cho mình.
Là My, cô gái giống cô.

Lúc My về đến nhà đã trễ hơn bốn mươi phút, Ngọc đang loay hoay trong bếp nghe tiếng dắt xe vào sân mà không nói không rằng. My trộm than một tiếng, nhất định Ngọc nhà ta đã bắt đầu cáu gắt.

"Ngọc... Chị mua thạch dừa về cho em ăn nè, chị đổ ra ly cho em nha." My cười hì hì lấy lòng Ngọc, nhưng cô càng cười càng lộ ra điều muốn giấu. Và xui xẻo cho cô, Ngọc luôn luôn đoán đúng những thứ cần đoán.

Ngọc cho rau vào bên trong chảo dầu, tiếng nước đụng phải dầu nghe xì xèo vui tai. Nhưng My thấy Ngọc sắp sửa cho mình vào chảo xào cùng với rau rồi, ánh mắt hình viên đạn sướt qua mặt cô, cô nên tự liên hệ mua hòm trước... Cô sắp bị gϊếŧ rồi!

"Hôm nay đi lễ vui ha, em còn tưởng chị quên đường về nhà chứ, em định đạp xe đi kiếm nè." Ngọc vừa đảo đều tay vừa nói hờn nói mác.
Còn My thì biết được đạp xe đi kiếm mang ý nghĩa gì, cô chỉ cần nghĩ đến cảnh cô đang chạy xe máy về, trên đường thấy Ngọc đang đạp xe đạp ngược hướng kiếm cô. Vừa nghĩ đến đã rùng mình, nếu ngày đó xảy ra cô nên nhảy hẳn xuống xe dắt bộ về nhà, vừa đi vừa xin lỗi Ngọc cho tiện.

"Chị vòng qua chợ mua thạch dừa cho em mà." My cố mở to mắt ra nói dối, nếu cô nheo nheo mắt nói dối thế nào Ngọc cũng nhận ra.

"Từ nhà thờ qua chợ chưa đến mười phút đâu, cô bán thạch dừa chắc xinh đẹp lắm ha."

"Bé Ngọc... Chị mua thạch dừa về hơi trễ, lần sau nhất định về sớm. Không để em trông."

"Còn có lần sau?"

"À không, không có lần sau." My tự vả nhẹ vào miệng mình biểu thị cho việc nói sai hai chữ lần sau. Ngọc khó tính khó nết, My ở cạnh riết cũng quen, một người khó thì một người bắt buộc phải dễ tính, bằng không cứng quá sẽ gãy.
"Dọn cơm ăn đi, em nấu xong hết rồi." Ngọc đem chảo để xuống bồn nước một lát rửa, sau đó mới mang dĩa rau vừa xào ban nãy để lên bàn ăn. My nghe tiếng meow nho nhỏ yếu ớt phát ra trong nhà, cô nhíu mày, cố gắng tập trung lắng nghe xem đó là gì.

Ngọc chỉ hừ một tiếng, nói, "Mèo em mới xin về đó."

"Em muốn nuôi mèo hả?" My cúi đầu lần theo dấu vết của con mèo kia, cô phát hiện chú mèo nhỏ đang nằm co ro trong góc nhà, nhìn thấy cô chú mèo càng hoảng sợ thu mình lại. My đưa tay nắm cổ mèo kéo ra ngoài, chú mèo lông màu xám tro có đôi mắt to tròn như hai hòn bi ve. Nhớ đến hai hòn bi ve cô mới đưa chú mèo lên ngang mặt Ngọc nhìn thử, đúng thật là giống như in đôi mắt của Ngọc. Ngọc và con mèo này thật có duyên.

"Em với nó không có giống, chị so làm gì." Cô nhận lấy con mèo con từ tay của My, bế nó vào lòng vuốt ve nó. Vì đây là mèo mới nên sợ nhà là chuyện đương nhiên, cô muốn nuôi nó trước tiên phải cho nó làm quen với gia đình của hai người.
"Tên nó là gì?" My ngước mắt lên nhìn Ngọc, mèo cũng tự động nhận giúp cô, ắt hẳn tên cũng đặt rồi.

"Lilac."

My cũng không biết ý nghĩa của Lilac là gì, nhưng cô cứ gọi mèo của hai người là Lí Lắc.

Tác giả : yenvu18
5/5 của 1 đánh giá

Bình luận

Lưu tên của tôi, email, và trang web trong trình duyệt này cho lần bình luận kế tiếp của tôi

Truyện cùng thể loại