Khi Tôi Mười Bảy

Chương 4 Chương 4

CHAP 4 – KẾT HÔN
Đến thành phố rồi
Thần và Thuyên bước xuống. Không biết nên nói gì
- Chồng…
Nó cất tiếng nói trước, nhưng đã khựng lại. Quên mất. Giờ đây tụi nó không cần giả làm vợ chồng nữa rồi, chợt có chút buồn
- Àh, anh…giờ về nhà?
Đúng là một câu hỏi ngu ngốc, nó tự chữi mình. Thần gật đầu
- Uhm, vậy…tạm biệt
Nó mỉm cười rồi vẫy tay chào. Hắn không thèm đáp lại. Hiểu Thuyên liếc hắn, khó ưa vẫn hoàn khó ưa mà. Rồi nó quay người bước lên chiếc xe buýt vừa trờ đến. Lúc quay người ra cửa sổ, thì không còn thấy Dương Khôi Thần đâu nữa, cảm thấy trong lòng có chút hụt hẫng..
Bây giờ đã gần 10h tối. An Hiểu Thuyên biến mất mấy ngày, không nói với cha mẹ câu nào, chắc họ rất lo lắng và giận. Mở cửa, nó rón rén bước vào phòng khách, bây giờ nó rất buồn ngủ, chữi mắng gì thôi để sáng mai nghe vậy

Đèn bỗng mở sáng choang. Hiểu Thuyên giật mình. Cha mẹ đang ngồi trên ghế sô pha. Không hề quay lại nhìn nó. Lần này thãm rồi
Nó rón rén bước đến, mặt cúi xuống đất không dám nhìn thẳng vào cha mẹ. Mẹ nó đứng bật dậy, nhanh như cắt, một bạt tai giáng xuống mặt nó
- Sao mày không đi luôn đi hả? Có biết mày phải để mọi người lo lắng thế nào không? Gọi một cú điện thoại cực khổ lắm sao?....
Mẹ nó cứ mắng liên tục, giọng bà run run vì khóc. Dù luôn chuẩn bị trước việc Thuyên có thể ra đi bất cứ lúc nào, nhưng có người mẹ nào lại không đau lòng khi đứa con bé bỏng đột ngột biến mất kia chứ
Nó ôm chầm mẹ vào lòng, khẽ xoa xoa vào tấm lưng gầy của bà, dỗ dành lại bà. Cha của nó giờ mới đứng dậy, ông vòng tay ôm chặt 2 người phụ nữ của mình…
Một bóng người đứng im trên cầu thang, đôi mắt lạnh lùng nhìn vào 3 người, sao đó quay người bước đi..

Dương Âu Thần vừa bước vào nhà đã thấy 2 bóng người quen thuộc ngồi trên sô pha
- Con trai yêuuuuuuuuuu
Người phụ nữ vừa thấy hắn vào thì lao đến ôm hắn với vận tốc ánh sáng
- Mẹ àh, cư xữ đúng tuổi có được không?
Hắn ngao ngán đẩy bà Dương ra. Bà không vừa lòng, đưa tay nhéo má hắn
- Mày bắt mẹ phải cư xữ như người già sao? Có phải ý mày là mẹ già rồi không, hả?
Đang định gật đầu nhưng thấy ánh mắt như tóe lữa của mẹ thì hắn lảng, không nói nữa. Ngồi xuống ghế sô pha đối diện cha

- Con trai yêu àh, đối xữ tình cảm với mẹ con chút đi
Cha hắn bỏ cuốn tạp chí xuống nói
- Cha mẹ đến nhà con có chuyện gì?
- Thằng nhóc này, cha mẹ đến nhà mày cũng cần lý do àh?
Mẹ của hắn lườm
- Không phải lý do, mà là mục đích
Hắn thản nhiên uống trà nói, rồi chờ đợi
- Thẻ học sinh của mày
Bà Dương để tấm thẻ lên bàn
- Mày để quên nó ở Phu thê các
- Sao cha mẹ biết?
- Ông Tần gọi điện cho 2 chúng ta
- Àh ông già trực quầy
Đột nhiên bà Dương lao sang ngồi sát hắn, vặn hỏi
- Mày con chưa chịu ra mắt gia đình?
- Gì cơ?
- Con dâu tương lai của mẹ
- Gì?????
Thần sặc trà, ho sặc sụa
- Đúng là có tật giật mình. Mày giấu ai chứ sao giấu nổi mẹ hả. Nói ày biết, năm nào kỷ niệm ngày cười mẹ và cha mày đều đến ở Phu thê các hết, khách quen đó, ông Tần kể hết chuyện của mày rồi
Thần ngán ngẩm nói
- Không như cha mẹ nghĩ đâu, sự thật là….
Bỗng mẹ hắn òa lên khóc. Lại trò này nữa
- Con ơi là con. Mẹ đã già rồi sao mày còn bắt mẹ phải đợi con dâu ra mắt, đợi có cháu ẵm bồng chứ, sao mày tàn nhẫn thế?.....
Bla bla bla. Hắn đang buồn ngủ mà cứ nghe tiếng mẹ khóc than càng khiến đầu như muốn nổ tung

- Được rồi được rồi stop. Con sẽ đưa cô ấy giới thiệu với cha mẹ. Vừa lòng?
Mẹ nó không than nữa, gật đầu ngay lập tức. Không muốn đứng đây nghe mẹ than vãn thêm câu nào, Thần phóng nhanh lên phòng
Trước khi đóng cửa phòng, hắn còn loáng thoáng nghe tiếng mẹ bàn tính việc gặp con dâu tương lai…
Khổ rồi đây
Nhà An Hiểu Thuyên
Sau khi chúc cha mẹ ngủ ngon, nó nằm trên giường, không sao ngủ được. Trong đầu không ngừng hiện lên hình ảnh của Dương Âu Thần.
2 ngày đi củng nhau, người con trai đó đã cho nó trải nghiệm rất nhiều cái “lần đầu tiên". Lần đầu tiên băng bó. Lần đầu tiên có “chồng". Lần đầu tiên cưỡi ngựa. Lần đầu tiên thấy hoa chuông xanh. Lần đầu tiên đội khăn voan. Lần đầu tiên khiêu vũ…
Trong lòng nó chợt mong gặp lại hắn. Và nó ước ngày mai mình vẫn có thể nhìn thấy ánh sáng mặt trời, vẫn có thể tỉnh dậy để tìm gặp lại hắn, nó chưa sẵn sàng bất chợt rời xa thế giới này.
Đó cũng là lần đầu tiên…
Hôm sau
Giờ ra về
- An Hiểu Thuyên, tôi đã cấm không được trượt batin trong trường rồi mà, đứng lại mau
Giám thị Nghiêm vừa hét rượt theo vừa thở hồng hộc. Hiểu Thuyên quay lại lè lưỡi trêu, không ngờ lúc quay về phía trước thì thấy cục đá chắn ngay giữa, nó nhanh chóng lách người qua nhưng mất thăng bằng, đang chờ một cú ngã đau đớn thì thấy mình được ôm chặt lại, người tựa vào một vòm ngực ấm áp. Ngước lên, An Hiểu Thuyên không giấu được nụ cười
- Là anh?
Ngược lại vói vẻ hí hửng của nó, khuôn mặt Thần vô cùng nhăn nhó khổ sở. Không nói nhiều, hắn cầm tay lôi nó đi luôn
Hôm nay Thần chạy chiếc xe hơi thể thao đen. “thảy" nó vào xe, hắn nhấn ga phóng như điên
- Tôi sẽ nói ngắn gọn thế này. Hôm nay tôi cần cô đóng giả làm bạn gái trước mặt cha mẹ tôi. Nhưng sau đó tôi sẽ chia tay cô ngay trước mặt họ, vì cô bắt cá
- Sao cơ? Tại sao tôi bị đá chứ không phải anh?
- Vì tôi thích
- Buồn cười thật. Nằm mơ đi, muốn tôi giúp thì cho tôi làm người đá anh
Thần quay sang, thấy nó không có vẻ gì là thương lượng được. Đành vậy
Dương Gia
- Xin chào thiếu gia

1 dãy người hầu cúi chào khi thấy hắn bước vào. Thuyên hơi giật mình. Không ngờ tên này giàu đến thế. Thần dẫn nó bước vào phòng khách. Có 2 người đang ngồi trên ghế sô pha. Người đàn ông đang chăm chú đọc báo. Còn người phụ nữ thì thong thả ngồi uống trà
- Cha, mẹ. Bạn gái con, An Hiểu Thuyên
Âu Thần lạnh nhạt nói. Ông bà Dương ngước lên. Thuyên nói giọng hơi run
- Dạ, chào 2 bác ạ
Bà Dương ra hiệu cho nó ngồi xuống
- Ta hỏi đơn giản thôi. Con thấy Thần nhi của chúng ta thế nào?
Nó hơi bất ngờ, đôi mắt đầy mê hoặc của mẹ hắn cứ nhìn xoáy vào nó làm Thuyên bối rối (giờ đã biết đôi mắt hắn được di truyền từ ai)
- Hắn..àh, anh ấy..ùm..rất…đáng yêu
Hiểu Thuyên đỏ mặt, vì nó đang nói thật lòng mình.
Ông Dương bỏ tờ báo xuống. Âu Thần sặc trà. Bà Dương mở to mắt nhìn nó
Có vẻ lần này không cần dùng đến chiêu ngoại tình thì cha mẹ nó cũng không đồng ý cho 2 người quen nhau rồi
Bỗng bà Dương chồm đến ôm chặt lấy nó
- Ôi con thật hợp ý với ta. Ta thích con rồi đấy
Hắn một lần nữa ho sặc sụa. Cha hắn lại tiếp tục xem báo (con người kì lạ)
Thuyên hơi giật mình. Rồi thở phào trong lòng. Vui vẻ tiếp chuyện với mẹ hắn hơn
Đến khi Thần giả ho đến sắp ngạt thở đến nơi, nó mới chú ý đến hắn. Hắn ra hiệu lên phòng. Mặt lộ rõ không vui.
Trên phòng
Đã rất lâu rồi căn phòng này không có người sử dụng, vì từ khi vào cấp 3 thì hắn đã dọn ra ở riêng. Nhưng trong phòng mọi thứ đều rất sạch sẽ, như được lau chùi quét dọn hằng ngày.
- Được rồi, bây giờ tiến hành kế hoạch B
- Có kế hoạch A sao?
- …cấm thắc mắc, làm đi
Thần gắt. Nó bĩu môi. Hít hà một lúc rồi nói như hét
- Tôi không ngờ anh lại là đồ tồi đến vậy
- Không, em hãy nghe anh giải thích đã
- Khỏi nói nhiều, tôi không muốn nhìn thấy anh nữa
- Chỉ một lần này thôi. Em hãy bỏ qua đi
- Đừng nói nhiều. Dành hơi mà nói lời ngon ngọt với cô ta
- Anh sẽ chia tay với cô ta ngay lập tức
- Không cần. Bây giờ tôi chia tay anh

- Anh…
- Có chuyện gì vậy?
Nghe thấy tiếng cãi nhau ồn ào “đầy cố ý", bà Dương chạy lên xem. Thấy mặt nó đỏ bừng vì tức giận, còn thằng con thì ra sức năn nỉ nhưng khuôn mặt chẳng tỏ vẻ gì ăn năn (==)
- Không có chuyện gì đâu mẹ
- Mày nhìn mặt con bé vậy mà nói không có chuyện gì àh?
Quay sang nhìn. An Hiểu Thuyên không những mặt đỏ bừng, mà tay còn ôm ngực, ra chiều khó thở. Thần hơi bất ngờ “Cô ta có làm quá không?"
Nhưng hắn không biết là nó đang đau. Tim của nó hình như do quá kích động nên cứ nhói lên từng đợt.
Trà
Phải rồi, sao nó quên được chứ. Mẹ nó dặn phải kiên trà đắng mà nó quên mất. Không tiện từ chối bà Dương nên nó đã nốc luôn mấy tách. Tiêu rồi. Mẹ nói nếu uống nhiều quá, ngoài co thắt tim, thì nó sẽ bị….
Bùn nôn
Hiểu Thuyên chạy vội vào nhà vệ sinh, nôn thốc nôn tháo
Bà Dương và Thần trố mắt ra nhìn.
10 phút sau
Thuyên bước ra từ nhà vệ sinh. Khuôn mặt bơ phờ mệt mỏi. Bà Dương đi đến, đầy dịu dàng nhìn nó
- Con àh, hãy tha thứ cho Thần nhi đi
Trong lúc chờ nó nôn xong, bà đã gặng hỏi Thần, hắn “thật thà" kể đầu đuôi cho bà nghe
Bà nói tiếp
- ..như vậy nó mới có cơ hội chăm sóc cho con và đứa con trong bụng chứ
- Sao cơ ạ?
Nó và hắn hét lên. Gì thế này
- Con đừng có chối. Ta biết con đã có thai. Từ cách uống trà đến triệu chứng ói này
- Ơ không không, bác hiểu lầm rồi, cháu….
- Được rồi con không cần nói nữa. Người nhà họ Dương quyết không để bất cứ người nào chịu thiệt thòi. Ta sẽ gả Thần nhi cho con
- Cái gì? – cả 2 đồng thanh
Dương Âu Thần như muốn gào lên. Sai rồi sai rồi. Kế hoạch của hắn không phải là thế này. Đã lệch kế hoạch mà còn bị gả đi nữa chứ. Chết mất. Hận. Ta hận An Hiểu Thuyên
An Hiểu Thuyên dù bất mãn ngoài mặt nhưng trong lòng cũng vô cùng sung sướng. Vốn định từ từ “đốn" tên đáng ghét này, nhưng không ngờ thỏ tự chui vào hang cọp. Coi như bước đầu thành công. Yeah. Dương Âu Thần, hãy đợi đấy
2 con người mang 2 tâm trạng. Sắp sửa sống chung dưới một mái nhà. Lại còn “đứa con" trong bụng. Hứa hẹn đầy chuyện thú vị đây

Tác giả : Ford
5/5 của 1 đánh giá

Bình luận

Lưu tên của tôi, email, và trang web trong trình duyệt này cho lần bình luận kế tiếp của tôi

Truyện cùng thể loại