Hạt Mưa Ngày Ấy

Chương 11 Chương 2 .2

Hạt mưa ngày ấy - Chương 02.02
Hương Ly cầm chiếc khăn. Hành động dịu dàng này hình như rất thân quen…
“Nhưng…đây là đâu vậy?"
“Đây là chỗ của chúng tôi!"
“Chúng tôi? Tức là cậu và cậu Hoàng Vũ kia?"
“Không, nhóm chúng tôi đông lắm, chục người chứ không ít!"
“Nhóm gì?"
“Cậu đừng nên biết thì hơn, cậu là một nữ sinh của một ngôi trường tốt, biết chúng tôi để làm gì?"
“Trường tôi ai cũng bắt nạt tôi, tốt gì chứ!"
“Bắt nạt là còn nhẹ chán đấy, trường tôi toàn côn đồ khéo thấy người bị bệnh mắt thế này như cậu chắc là không để cậu yên đâu."
“Vậy…các cậu là côn đồ à?" – Hương Ly ngờ ngợ nhìn Thiên Duy. Cậu ấy nhìn hiền như vậy mà.
“Thực ra, côn đồ thì chỉ dùng cho Hoàng Vũ thôi, nhưng nhiều đứa lại hùa theo cậu ta."
“Chắc cậu ấy khoẻ nhất và cũng là nhóm trưởng chăng?"
“Không! Khoẻ nhất và nhóm trưởng là người khác, không phải là cậu ta!"
“Thế thì là ai?"
“Cậu thực sự không thể nhớ gì à?"
“Không…"
“Vậy thì cậu đừng có biết nữa! Mà kể cũng lạ, nhóm chúng tôi lẽ nào các cậu không biết?"
“Không biết…"
“Không biết thì thôi đi!" – Thiên Duy không nói nữa, đứng dậy.
“Thiên Duy!" – Ly bỗng níu áo cậu lại – “Hãy cho tôi về nhà được không?"
“Cậu còn muốn về ngôi nhà đó sao?"
“Tôi còn biết đi đâu…?" – Cô buồn rầu.
“Vậy thì đợi đó đi, cậu có dây mơ rễ má với Hoàng Vũ nên hãy để cậu ta quyết định việc này. Tôi sẽ đi gọi cho." – Thiên Duy quay mặt bước ra ngoài.
Bóng cậu khuất sau cánh cửa. Trong lòng Hương Ly như nghẹn đắng lại một điều gì đó, cậu ấy là ai? Sao cậu ấy biết mình mà mình không biết cậu ấy? Cậu ấy thật dịu dàng, tốt bụng, chắc hẳn phải mang trong mình nhiều điều đau đớn lắm mới làm bạn với kẻ côn đồ như tên Hoàng Vũ kia. Và chắc còn nhiều người nữa cô không biết, nhưng có thể họ biết cô…
“Cô đang cố nhớ ra chúng tôi là ai sao?" – Giọng nói lạnh lùng sắc nhọn lại vang lên.
Cô ngẩng lên. Hoàng Vũ đã đứng trước mặt cô từ lúc nào, chiếc áo khoác đen bay trong cơn gió lạnh vừa thổi khiến cho cậu càng giống một ác quỷ có đôi cánh đen. Đôi mắt cậu rất đẹp, nhưng dường như nó đang nhìn vào một nơi nào đó chứ không phải nhìn vào cô. Cậu nói đúng, cô đang cố nhớ ra cậu là ai trong quá khứ của mình. Nhưng càng nhìn cậu thì cô chỉ thấy có bóng đen chứ không nhớ ra được cái gì cả.
“Đừng nhìn tôi như thế, ánh mắt của cô làm tôi sợ đấy!"
“Ánh mắt của tôi…"
“Cô bị mù còn gì? Con mắt còn lại của cô lại khiến cho tôi cảm thấy ghê rợn hơn bao giờ hết!"
“Tôi…"
Hoàng Vũ không nhìn mắt cô nữa, nhìn sang phía bên phải thì thấy trên tóc cô cài một bông hồng. Bỗng dưng quá khứ ngày xưa hiện về trong đầu cậu. Hôm đó, khi tưới nước vườn trường cô đã cài một bông hoa lên mái tóc, và giờ có lẽ đã thành thói quen của cô rồi.
Ánh mắt Hoàng Vũ như rực lửa. Cậu ghét, ghét nhớ lại ký ức đó! Ghét nhớ lại những gì thuộc về cô! Cậu cúi xuống, đặt mạnh tay lên vai cô:
“Cô muốn về đúng không?"
“Phải…" – Giọng cô yếu ớt.
“Vậy thì tôi giao cho cô điều kiện: về bảo gã mà cô gọi là bố trả cho tôi đúng số tiền mà hắn đã nợ tôi, đúng 3 ngày nữa tôi sẽ gặp cô và nhận tiền. Nếu như hắn không trả tiền cho tôi thì tôi sẽ cho cả gia đình hắn, và cả cô không có chỗ để sống!" – Hoàng Vũ hét lên – “Đừng khinh tôi, tôi dù 16 tuổi nhưng tôi không phải là người tốt bụng thánh thiện như cô đâu!"
Tay Hoàng Vũ nắm chặt vai cô đau nhói. Cô run lên:
“Tôi…tôi sẽ bảo bố mình…"
“Và một điều nữa…"
“Điều gì?"
“Đừng để tôi nhìn thấy ánh mắt của cô!" – Nói rồi bỗng nhiên cậu nghiêng người về phía bên phải.
Trước mắt cô lại chẳng thấy ai nữa.

“Hoàng…Hoàng Vũ, cậu ở đâu vậy?"
“Hãy luôn để tôi đứng bên phải cô, tôi ghét chạm phải ánh mắt của cô!" – Giọng Hoàng Vũ vang lên càng bí ẩn và khó hiểu – “Thiên Duy, đưa cô ta về hộ tôi!"
Thiên Duy xuất hiện, dẫn cô ra ngoài. Cô đi thật nhanh không dám ngoái đầu lại, cô sợ nhìn thấy chàng trai ác quỷ ấy. Lời nói của anh vẫn cứ vang trong tai cô, cô thực sự hoàng sợ.
“Cậu ta lại thô lỗ với cậu đúng không?" – Giọng Thiên Duy ấm áp khi đội cho cô cái mũ bảo hiểm.
“…"
“Hoàng Vũ luôn là người như thế rồi, rồi cậu sẽ quen thôi. Lên đi." – Thiên Duy chỉ vào chiếc xe máy của mình.
“Cậu…cậu đi xe máy?"
“Chúng tôi không có khái niệm 18 tuổi mới đi xe máy đâu. Sao? Sợ cảnh sát bắt à? Cậu trông tôi thế này thì giống 16 tuổi không?"
Hương Ly nhìn cậu. Đúng là trông cao lớn như thế thì Thiên Duy không sợ cảnh sát là phải. Dẫu sao cô cần phải về gấp, mặc kệ vậy. Chiếc xe máy của Thiên Duy phóng vút về phía trước.
“Tại sao Hoàng Vũ lại thô lỗ như vậy?" – Bỗng Hương Ly hỏi.
“Cậu muốn biết ư?"
“Nếu không thể biết tôi cũng không cần đâu."
“Nếu muốn tôi sẽ nói cho cậu!" – Thiên Duy vừa lái xe vừa đáp.
“Cậu nói đi." – Hương Ly rất tò mò.
Tiếng Thiên Duy nhẹ nhàng trong gió:
“Trong nhóm chúng tôi, Hoàng Vũ là kẻ độc ác và nguy hiểm nhất. Bất cứ ai cũng sợ cậu ta. Thực ra cậu ta là một thiên tài, học rất giỏi và cực kỳ thông minh…"
Thiên tài? Sao quen quá vậy?
“Nhưng hoàn cảnh của cậu ta đáng sợ hơn cả hoàn cảnh của tôi và mẹ tôi."
“Sao? Đáng sợ hơn? Mẹ cậu như thế mà còn có người đáng sợ hơn à?"
“Mẹ tôi dù thảm hại nhưng vẫn còn sống, còn mẹ Hoàng Vũ thì chết rồi. Cho đến khi lúc sắp lên cấp II cậu ta mới biết một điều kinh khủng mà điều đó đã thay đổi hoàn toàn cậu ấy…"
“Điều đó là gì?"
“Cậu có đủ bình tĩnh để nghe không? Chính điều này mà không chỉ có bố cậu mà hình như cứ thấy ông bố nào cậu ta cũng hận."
“Nghĩa là…" – Hương Ly tái mặt đi.
Cô đã đoán được “điều kinh khủng" ấy là gì.
3)“The Boys Of Darkness" và trận bóng đá
Hương Ly lầm lũi bước vào nhà, im lặng vì biết cô sẽ bị mắng ngay sau đó. Quả nhiên bà “mẹ" nhìn thấy cô đã sừng sỏ:
“Mày còn vác mặt về à!!!?? Sao không ở lại đó luôn đi?"
“Họ muốn con về nói với bố…"
Gã đàn ông sống dở chết dở trên giường bỗng ngồi bật dậy, hỏi:
“Chúng nó nói gì?"
“Bố phải…" – Cô không dám nói hết.
“Trả tiền đúng không?"
“…"
“Nếu không trả thì chúng nó sẽ không tha đúng không?"
“Vâng…" – Hương Ly đáp rất nhỏ.
Gã đàn ông điên tiết đạp một phát vào cái ghế trước mặt khiến nó đổ rầm. Hắn rít lên:
“Khốn kiếp, lũ đó chỉ vì có một thằng thủ lĩnh miệng còn hôi sữa mà đã lên mặt thế sao?"
“Thủ lĩnh?"
“Thằng áo đen mà đã đưa mày đi ấy, tao nghe nói nó là một côn đồ thứ thiệt, trông cái mặt non choẹt thế mà dụ dỗ được bao nhiêu tên đồ đệ to xác đến đánh tao nhừ tử thế này đây. Có mỗi tí tiền mà cũng phải đòi!"
Bà vợ bỗng tức giận quát:
“Tí tiền??? Tí tiền của ông cũng lên đến chục triệu rồi đó!!"
“Bà thì biết gì mà nói? Vậy bà đi lo cho tôi chục triệu đó đi rồi hãy lên mặt dạy bảo tôi!"

“Chính ông chơi bài chơi bạc lại còn đổ cho tôi à?"
“Bà ngày nào chẳng đi theo tôi, bà còn nghiện chơi hơn tôi!" – Rốt cuộc hai vợ chồng cãi nhau om sòm.
Hương Ly đành phải can ngăn:
“Bố mẹ đừng cãi nhau nữa, giờ phải lo được tiền cho anh ta trong vòng 3 ngày thôi."
“3 ngày!!!??" – Ông “bố" hét lên.
Những tưởng lão ta sẽ lại nổi khùng lên nữa nhưng không ngờ hắn bình tĩnh lại rồi dịu dàng một cách lạ thường:
“Để tao nghĩ đã, mày vào nấu cơm đi."
“Vâng!" – Hương Ly ngạc nhiên thực sự trước ông bố cục tính tự dưng lại nhẹ nhàng đến vậy.
Sau một đêm mưa, trời sáng nắng rất đẹp. Đang là mùa đông nên vẫn có gió lạnh nhưng hôm nay trời đã ấm áp hơn. Từng giọt nắng nhẹ nhàng rơi qua lá xuống bờ vai, gió thổi hát vang bên tai khiến cô nữ sinh ấy thêm nhẹ lòng hơn.
Sân trường Trung học phổ thông H. lúc nào cũng rộn rã tiếng cười của các nam nữ sinh. Họ đang mải đùa nhau trước giờ vào lớp nên cũng quên cả việc “ma nữ" Hương Ly đã đến từ lúc nào, nếu không chắc cô lại bị trêu một trận nữa. Hương Anh chạy tới đón bạn:
“Hương Ly, chào buổi sáng!"
“Ô Hương Anh, cái ô của cậu…"
“Ô của tớ à? Không sao, mai mang cho tớ cũng được."
“Nhưng mà…" – Hương Ly ngập ngừng – “Nó đã bị mẹ tớ làm hỏng…"
Hương Anh hơi bất ngờ nhưng vẫn mỉm cười vì cô biết rõ tính “mẹ" của Hương Ly:
“Không sao, ô đó cũng cũ rồi tớ không cần nữa. Cậu đừng để bụng. Mà hôm nay Ly có vẻ nói nhiều rồi nhỉ, mặt mũi tươi tỉnh hơn, có chuyện gì à?"
“À thì…Không có chuyện gì đâu!" – Hương Ly ngồi xuống gốc cây, giở sách ra đọc.
Hương Anh nhìn bạn. Rõ ràng Hương Ly có sự thay đổi, mọi khi cô luôn lạnh lùng không hé răng nói một câu kia mà. Dẫu là cô vẫn không vui vẻ hoạt bát như ngày xưa nhưng cũng đủ để Hương Anh cảm thấy vui rồi. Giá như bố mẹ thật của Ly đang ở đây thì họ cũng sẽ vui lắm…
Giá như, Hương Anh có thể nói cho họ biết Hương Ly đang ở đây. Hương Anh hoàn toàn liên lạc được với bố mẹ Hương Ly.
Nhưng, cô không thể…
Bỗng một nhóm nữ sinh ngồi gần đó nói to oang oang:
“Ê chúng mày nghe tin gì chưa? Hôm nay đội bóng trường mình thi với đội bóng nhóm trường B. đấy!"
“Trường B. á? Đừng có nói với tao là thi với đội BOD đấy nhé!"
Đội BOD ư? Hương Ly giật mình lắng nghe.
“Còn đội nào nữa! Tao khiếp trường đó lắm, toàn học sinh cá biệt cả, nhất là bọn BOD nhưng chả hiểu sao chúng nó giỏi bóng đá lắm."
“Ái da, đó là nhờ Prince hết đấy!"
“Ừa ha, có mỗi thằng Prince là giỏi bóng đá thôi, chắc nó dạy cho cả lũ."
“Ai cũng giỏi mà, nhóm đấy còn có 3 chàng đẹp trai kinh, dù chúng nó nhỏ tuổi hơn tụi mình ấy nhỉ?"
“Xời ơi giỏi, đẹp trai nhưng toàn lũ côn đồ!" – Một đứa nguýt dài.
“Gớm mày, mày thử xem đi, fan nữ của ba thằng Prince, Angel và Devil viết ra được thành quyển rồi đấy. Còn thằng Singer, Happy chả đẹp trai gì nhưng chúng nó tài năng, fan cũng một đống. Mấy thằng khác chả tài cán gì cả, toàn đi theo 5 thằng đấy là chính!"
“Đi theo chúng nó hư hỏng hết thôi. Tốt hơn hết là mình đi cổ vũ trường mình đi!"
“Ừ đi thì đi, giờ chuẩn bị cái đã." – Nhóm nữ sinh đứng lên đi khỏi.
Hương Ly đã nghe toàn bộ đầu cuối câu chuyện. Cô lại nhớ lời Thiên Duy nói hôm qua:
“Vậy thì cậu đừng có biết nữa! Mà kể cũng lạ, nhóm chúng tôi lẽ nào các cậu không biết?"
“Không biết…"
“Không biết thì thôi đi!" – Thiên Duy không nói nữa, đứng dậy.
Hương Anh vỗ vai bạn:
“Nè, nghĩ gì vậy Ly?"
“BOD là ai?" – Đột nhiên Ly lên tiếng.
“Hả?" – Hương Anh trố mắt ra một hồi – “À cậu vừa nghe mấy con kia nói chuyện hả? Cậu không biết BOD sao?"

Lắc đầu.
“Thực ra tớ cũng chưa nhìn mặt nhóm đó bao giờ, vì tớ nghe nói trường đó toàn học sinh cá biệt tớ sợ lắm. Nhưng danh tiếng BOD có lẽ lan sang đây lâu lắm rồi, tớ nghe tụi nó kể mà cũng hình dung ra. BOD là viết tắt của “The Boys Of Darkness" nghĩa là “Những chàng trai của bóng tối" đấy. Nghe cái tên kêu chết đi được! Nhóm này có 11 người và mỗi người lại có chục thằng đệ tử đi theo, đa phần là lũ xã hội đen già khụ, còn trong nhóm thì toàn 16-17 tuổi thôi."
“16-17 mà đã ghê gớm vậy à?"
“Chứ sao, chúng nó không phải là giết người cướp của nhưng cũng thuộc dạng côn đồ rồi. Suốt ngày bỏ học, đánh nhau, cãi thầy cô giáo. Thầy cô trường đó sợ tụi này lắm nên cũng làm ngơ thôi không thì chuốc vạ vào thân. Nhất là 5 thằng đầu đàn, hư hỏng thôi rồi, nhưng chúng nó là linh hồn của nhóm, nếu không có thì chắc nhóm đó tan rã từ đời tám hoành nào rồi ấy."
“5 thằng nào?"
“Thì mấy đứa kia vừa nói đấy, tớ chả biết tên họ chúng nó là gì, chỉ nghe cái biệt danh mà lũ con gái gọi thôi. Thằng cầm đầu tên là Prince, kêu chưa, hoàng tử cơ đấy. Mà kể ra chắc thằng đó hoàng tử thật, nghe nói rất đẹp trai và đá bóng cực giỏi. Tiếp theo là Angel. Ây da bạn này thì còn đỡ, tớ cũng chả dám biết mặt đâu nhưng nghe bảo đẹp trai nhất nhóm, lại hiền lành, không bắt nạt ai, giống như thiên thần vậy. Thứ ba là thằng nổi tiếng du côn trong nhóm: Devil. Chắc vì nó ác nhất nên mọi người gọi nó là ác quỷ. Thứ tư lại là đứa xấu xí nhất, nhưng bù lại nó hát hay kinh khủng, tớ có lần nghe thấy mấy con gái tụi mình mở bài hát thu âm trong điện thoại của nó ra, dù tớ không nghe rõ lắm nhưng cũng đủ thấy hay rồi, vì thế nên nó được gọi là Singer (Ca sĩ). Còn đứa thứ năm lại là đứa lạc quan yêu đời nhất, lúc nào cũng vui vẻ nên có tên là Happy, nhưng thế thôi chứ nó cũng hư hỏng chả kém gì ai." – Càng nói sao Hương Anh càng cảm thấy quen quen, nhưng cô cũng chưa thấy mặt BOD bao giờ nên cô không nghi ngờ gì cả.
“Vậy trong nhóm này chắc chỉ có Prince hoặc Angel là tốt nhất nhỉ?"
“Ái da Prince chả tốt đâu, lạnh băng à, gặp con gái là như dị ứng ấy đố đứa nào dám hé răng nói chuyện với cậu ta kẻo lại bị sút quả bóng vào mặt. Angel hiền lành, đẹp trai nhưng cũng dị ứng con gái, hình như hai đứa đó thân nhau hay sao cho nên cái gì cũng giống nhau. Đứa được thích nhất nhóm lại là Devil đấy!"
“Hả? Thật à?"
“Thật chứ sao không? Ác quỷ mà đẹp trai, giỏi võ như nó thì có là Dracula (quỷ hút máu) con gái cũng đi theo, chả sợ gì đâu. Hơn nữa thằng đấy học giỏi lắm, mà kể cũng lạ, suốt ngày bỏ học với đánh nhau mà điểm học của nó nghe đồn cái gì cũng 10. Nó cũng không dị ứng con gái đâu, nghe bảo có lần nó còn hôn một đứa con gái ngay trong trường, nghĩ đến mà khiếp!" – Hương Anh dừng lại, cô nói nhiều đến khô cả họng rồi.
Hương Ly trầm ngâm suy nghĩ một lát, cô đã đoán ra nhóm BOD đấy có thể là ai…
“Tớ muốn đi cổ vũ đội bóng trường mình!" – Bỗng cô lên tiếng.
“Hả? Sao tự dưng quyết định đột ngột thế?"
“Ai muốn đi cũng được còn gì? Tớ sẽ đi!"
“Này không phải cậu muốn nhìn mặt BOD đấy chứ?"
“Muốn chứ sao? Cậu không muốn à? Cậu biết nhiều về tụi nó mà không nhìn mặt tụi nó một lần?"
Hương Anh cũng cứng họng, không biết nói gì hơn.
“Nhưng Hương Ly, hôm qua cậu đi mưa vậy, không bị ốm à?"
“Tớ quen rồi, cảm một tí rồi lại khỏi thôi. Chiều nay cậu đi với tớ chứ?"
“Sao cậu thay đổi thế Ly nhỉ?"
“Cậu không đi thì tớ sẽ đi!"
“Ấy đi chứ, bạn tớ đi mà tớ lại không đi à?" – Hương Anh đành phải tươi cười. Hương Ly lạnh lùng thế mà cũng biết dỗi cơ đấy.
Hương Anh hoàn toàn không hề hay biết chuyến đi chiều nay sẽ khiến cô ngạc nhiên đến thế nào…
Chiều.
“Nè con Hương Ly cũng đi cổ vũ kìa!" – Tụi con gái trường H. nhao nhao nhìn cô gái đang điềm tĩnh đi cùng bạn vào trong khán đài.
“Chết tiệt chúng mày ơi, đuổi nó ngay. Nó mà cổ vũ thì đội trường mình thua là cái chắc!"
“Muốn đuổi lắm chứ, nhưng mà có con Hương Anh…"
“Hương Anh thì sao? Tụi mình đông người thế mà sợ con nhãi ấy à?" – Một đứa con gái nói, mặt hầm hầm tiến về phía hai người bạn.
Thấy thế lũ con gái cũng hùa theo, mặt đằng đằng sát khí chặn Hương Ly và Hương Anh lại:
“Chúng mày không được vào!"
“Tại sao? Chẳng phải ai cũng được cổ vũ ư?" – Hương Anh bất bình.
“Mày thì được, nhưng nó thì không!" – Họ chỉ vào Hương Ly.
“Quá đáng! Bạn ấy cũng là học sinh trong trường mà."
“Chúng tao không chấp nhận, nếu nó vào thì sẽ chỉ gây hoạ cho đội mình thôi. Mau biến khỏi đây nếu không cả hai đứa mày phải lết vào bệnh viện đấy!"
“Chúng mày cứ thử xem!" – Hương Anh lên giọng thách thức, dù cô rất run sợ. Cô giỏi võ nhưng mà một lô một lốc con gái thế này cô địch lại sao nổi, bọn này cũng bị BOD làm mất hết nhân tính rồi à?
“Xông lên đi chúng mày, phải để hai con này chừa mới được!" – Một đứa con gái to béo hùng hổ và cả lũ xông đến.
Bỗng một giọng nói vang lên kìm chân lũ con gái lại:
“Chỗ này là sân vận động, không phải nơi đánh nhau đâu nhé!"
Tất cả giật mình quay lại. Một nam sinh cao lớn mặc bộ đồ thể thao lừng lững đi tới, ánh mắt sắc nhọn đến rợn người. Theo sau là tận chục nam sinh khác đều mặc bộ đồ có chữ “Trường B.".
“De…Devil." – Đứa nào đứa nấy run rẩy lắp ba lắp bắp không phải vì sợ mà là do nam sinh trước mặt quá đẹp trai so với tưởng tượng.
Còn Hương Anh thì bất động khi nhìn thấy chàng trai đó.
Chàng trai quay lại Hương Ly, tiến lại gần về phía cô, nâng cằm cô lên:
“Nhớ tôi là ai không?"
“Nhớ…" – Cô làm sao có thể quên được chứ.
“Đến để trả tiền cho tôi hay là cổ vũ tôi?"
“Đều không phải." – Giọng nói bỗng lạnh lẽo đến lạ thường.
“Vậy cô đến đây làm gì?" – Giọng Hoàng Vũ trở nên hằn học vì cậu rất ghét khi nghe thấy ai lạnh lẽo với mình.
“Tôi đến cổ vũ đội trường tôi!" – Hương Ly vẫn lạnh băng nói, ánh mắt không hề nhìn Hoàng Vũ.
Cậu bỗng cười một nụ cười bí hiểm, ánh mắt sắc nhọn chĩa vào cô:

“Cô sẽ không cổ vũ ai khác…" – Cúi xuống gần cô – “…ngoài tôi đâu!"
Hương Ly chưa kịp hiểu gì thì Hoàng Vũ đã kéo cô lại và hôn mạnh vào môi cô.
Ai nấy đều thất kinh trước cảnh đó. Khán đài còn ít người nên không ai để ý, nhưng những người xung quanh thì như chết đứng. Cả Hương Ly cũng bàng hoàng trước hành động của Hoàng Vũ. Cậu ta còn là một nam sinh.
“…nghe bảo có lần nó còn hôn một đứa con gái ngay trong trường, nghĩ đến mà khiếp!"
Lời Hương Anh nói lại vang bên tai Hương Ly khiến cô cảm thấy ghê hơn bao giờ hết. Hoàng Vũ đúng là một ác quỷ, đến nụ hôn này, cũng là nụ hôn của quỷ. Cô đẩy mạnh cậu ra. Nhưng cậu chẳng hề tức giận mà còn cười:
“Cô chỉ là của tôi, nghe rõ chưa?" – Rồi cậu đi thẳng, mặc cho cô và những người khác kinh ngạc đến tột độ.
“Cậu đứng lại được không?" – Giọng Hương Anh vang lên.
Hoàng Vũ chợt đứng lại. Cậu khẽ nhắm mắt rồi lại tiếp tục đi.
Thiên Duy đi sau, nhìn Hương Anh rồi cũng đi tiếp. Cô vội níu tay chàng trai tiếp theo – chàng trai không đẹp đẽ nhưng lại toát ra cái vẻ đẹp của nghệ thuật:
“Cậu nói với tôi vài lời được không?"
“Xin lỗi, tôi đang bận…" – Tùng Lâm buồn rầu nhìn Hương Anh rồi đi nhanh.
Hương Anh định giữ lại thì có tiếng phía sau:
“Hương Anh, đã lâu không gặp!"
Cô quay lại. Một chàng trai béo mập với nụ cười nhẹ trên môi đang nhìn cô.
“Cậu…Bảo Nam phải không?"
“Ừ! Hương Anh dạo này khoẻ chứ?"
“Tại sao…tại sao lại thế?" – Hương Anh không tin nổi nữa – “Nhóm BOD lại chính là các cậu ư? Không thể nào! Bảo Nam, hãy nói cậu không phải loại học sinh như thế này đi!" – Cô chạy tới lay Bảo Nam.
“Tớ biết cậu nghĩ gì…" – Bảo Nam vẫn cười nhẹ – “Nhưng xin lỗi Hương Anh, chúng tớ ngày xưa đã không còn nữa rồi, cậu đừng bận tâm nữa."
Nói rồi cậu nhìn Hương Ly một cái rồi bước đi.
Nhưng cô không hề để ý, đến cuộc nói chuyện vừa rồi giữa Hương Anh và Bảo Nam cũng không lọt vào tai cô. Chỉ có nụ hôn của Hoàng Vũ là cứ xâm chiếm lấy đầu cô mà thôi.
Trên khán đài, một ánh mắt lạnh như băng nhìn thẳng vào cô. Đột nhiên ánh mắt đó khẽ hằn lên những tia máu.
“Các đội mau vào vị trí, sắp đến giờ rồi!" – Tiếng trọng tài vang lên.
Khán đài lúc này đông nghịt người, không ai chú ý đến nụ hôn ban nãy của Hương Ly và Devil Hoàng Vũ nữa bởi vì ai cũng loạn lên khi nhóm BOD không thấy át chủ bài đâu.
“Sao BOD lại không có Prince?"
“Prince đâu? Nếu không có cậu ấy thì tôi không xem nữa đâu!"
Quả thực là hôm nay 11 người của BOD lại có một người mới toe, còn Prince được mệnh danh là át chủ bài của BOD thì chẳng thấy đâu cả. Khán giả như náo loạn khiến trọng tài, MC cũng không biết làm thế nào. Tùng Lâm đành phải mượn micro của MC nói to:
“Prince bị đau vai, cậu ấy tạm thời không tham gia trận đấu hôm nay, dẫu sao BOD cũng đã có thành viên bổ sung cho đủ 11 người."
“Đau vai thì ảnh hưởng gì? Chân vẫn đá được mà!"
“Nếu không có cậu ấy thì BOD nghỉ đi!" – Khán giả vẫn chẳng thèm đếm xỉa gì đến lời của Tùng Lâm.
Đột nhiên Hoàng Vũ giật cái mic của Tùng Lâm và hét một tiếng làm cả khán đài im bặt:
“Chẳng lẽ từ trước đến nay đội bóng của chúng tôi chỉ có 1 người là có ích còn lại tất cả là rác rưởi à?"
Ai nấy im lặng chẳng dám ho he câu nào.
“Một vận động viên, vấn đề sức khoẻ là rất quan trọng. Tôi sẽ thay cậu ấy điều khiển trận bóng và đội BOD vẫn sẽ thắng lợi như thường! Xin hết!" – Hoàng Vũ ném chiếc mic cho MC rồi quay nhanh về phía đội.
Hương Ly vẫn trơ trơ, ánh mắt chỉ nhìn vào cậu. Lúc cậu ấy nói như vậy, cô cảm thấy đằng sau sự độc ác vẫn có cái gì đó…
Tiếng còi vang lên.
Khán giả chỉ biết hồi hộp theo dõi trận đấu, đội cổ vũ hai trường cật lực hét tên đội trường mình. Trường H. của Hương Ly nổi tiếng là một ngôi trường có học sinh giỏi cả văn hoá lẫn thể thao, họ đá bóng rất dẻo dai, đẹp mắt, từng cú chuẩn xác có kỹ thuật. Nhưng trường H. càng lúc càng bị đẩy lùi bởi sự điên cuồng của trường B. Đội BOD dường như không học cũng đá bóng phải nói khủng khiếp, họ giành giật bóng như là những con thú dữ đang giành mồi. Tuy nhiên có lẽ vì không có Prince nên BOD vẫn chưa thắng được dẫu cho Hoàng Vũ, Thiên Duy, Tùng Lâm và cả chàng thủ môn béo ú Bảo Nam đều thực sự toả sáng.
Đội trường H. bắt đầu bao vây quyết dành được quả bóng đang được Hoàng Vũ giữ. Cậu đá quả bóng đi mọi chỗ để đội trường H. không bắt được nhưng công nhận rằng trường H. rất quyết chí, nếu như để quả bóng rơi vào chỗ đội H. thì coi như thua mất vì tỉ số cũng đang ngang nhau. Tùng Lâm hét lên:
“Vũ, đá bóng ra chỗ tôi!"
Tùng Lâm và Hoàng Vũ vốn là hai người bạn thân, chỉ cần người này gọi người kia là đủ tiếp sinh lực cho nhau. Hoàng Vũ gật đầu, rồi lấy hết sức bình sinh đá quả bóng. Quả bóng bay vút qua đầu các thành viên đội trường H., nhưng không ngờ do cú đá quá mạnh nên quả bóng bay qua cả đầu Tùng Lâm và lao vút về phía khán đài.
Cả sân ngỡ ngàng nhìn theo hướng quả bóng. Ngay trước mặt quả bóng là cô gái ấy. Dường như cô đang để tâm đến việc khác, không hề để ý đến quả bóng đang nhằm thẳng con mắt trong veo của cô. Hương Anh hốt hoảng, cô đang ngồi trên hàng ghế à Hương Ly ở tít dưới kia…
Thiên Duy vội hét lên:
“Hương Ly, cẩn thận!"
Hương Ly giật mình ngẩng lên và…
BỐP!
Mọi người nhắm tịt mắt lại, không dám nhìn cảnh đó!
Nhưng ơ kìa, quả bóng không hề đập vào người Hương Ly.
Hương Ly mở mắt ra, một nam sinh đang ôm lấy cô. Chàng trai đó đội mũ lưỡi trai che kín mặt, bờ vai bên phải cậu và cũng là phía bên trái của cô (hai người đối diện mà) in dấu trái bóng tròn. Có nghĩa là…
 

Tác giả : Trà My
5/5 của 1 đánh giá

Bình luận

Lưu tên của tôi, email, và trang web trong trình duyệt này cho lần bình luận kế tiếp của tôi

Truyện cùng thể loại