Giáo Sư Hôm Nay Có Phải Học Bổ Túc Không?
Chương 4

Giáo Sư Hôm Nay Có Phải Học Bổ Túc Không?

Chương 4

Phần 4: Chương 10+11+12

_____

10.

Lòng tôi đầy bất bình, trước mặt Tô Mai và Nghiêm Thanh, tôi hoàn toàn buông lỏng bản thân.

Không khí trong quán bar thực sự khá tốt, các ca sĩ khẽ hát những bản tình ca. Hát đến đoạn cảm xúc, tôi không kìm được mà mắt đỏ hoe, rót từng chút rượu vào chiếc bụng trống rỗng.

Nghiêm Thanh dành lấy ly rượu của tôi và hỏi: "Có chuyện gì vậy? Lúc cậu đi thì vẫn bình thường cơ mà, đến khi quay lại thì lại thẫn thờ như người mất hồn vậy!"

"Còn có thể do ai khác ngoài Sở Nguyên chứ..."

Tô Mai gần như muốn phun rượu ra, nhìn tôi với vẻ không tin:“ Không thể nào, Sở Nguyên không thể là người như vậy."

Tôi đã kể cho họ nghe chuyện hôm nay ở trường.

Tô Mai che miệng lại:" Trời ơi, tớ không ngờ anh ta lại là người như vậy!"

Miệng tôi đắng ngắt, gần như không kiềm được nước mắt.

Nghiêm Thanh nhanh chóng đẩy Tô Mai: "Đừng làm chuyện thêm rối nữa."

Nghiêm Thanh đi tới và kéo tôi: "Cậu và Sở Nguyên đã ở bên nhau nhiều năm như vậy, anh ta là kiểu người gì cậu không biết sao? Chúng ta phải nhận thức được cái sâu thẳm bên trong mỗi con người. Có người khác nói cho cậu thì sao? Không thể chỉ nghe người khác nói, cậu phải xem Sở Nguyên nói cái gì đã. Tại sao đầu óc cậu lại mù mờ như vậy! Cậu rất giỏi an ủi người khác, nhưng khi đến chuyện của mình, chỉ số IQ bị đứt quãng mất rồi hả?"

Đúng, hẳn là cơn ghen đã làm tôi mất đi lý trí, nhưng sự việc hôm nay anh ấy đã làm trái tim tôi như chết lặng.

"Nhưng anh ấy đã làm tớ tổn thương. Anh ấy chưa bao giờ tàn nhẫn với tớ như vậy! Đã thế còn ở trước mặt rất nhiều người!"

Nghĩ đến điều này khiến tôi cảm thấy như mình đã làm điều gì đó không thể tha thứ nên anh mới xa lạ với tôi và tức giận đến vậy.

“Cậu cũng biết rằng Sở Nguyên là một người chú trọng việc dạy học. Anh ấy nghiêm khắc với người khác, nhưng càng nghiêm khắc hơn với chính bản thân mình."

Tô Mai gật đầu, “Đúng vậy, chuyện này cũng có lỗi của cậu, cậu bị cái gì vậy? "

Tôi nước mắt lưng tròng nhìn hai người bọn họ, không biết có phải là do Sở Nguyên đã mua chuộc bọn họ không, sao lại nói đỡ cho anh ấy hết mọi chuyện như vậy.

“Hai người đang đi với ai đây?"

“Với cậu." Cả hai đều đồng thanh đưa ra câu trả lời.

Nghiêm Thanh nắm lấy ly rượu trong tay tôi, "Bởi vì thân thiết, bọn tớ mới biết được suy nghĩ thật của cậu. Cậu thực sự không muốn rời khỏi anh ấy, đúng không?"

Đúng như mong đợi của tôi về những người chị em tốt trong rất nhiều năm.

Họ hiểu rõ tôi còn hơn chính bản thân tôi.

Thấy tôi không lên tiếng, Nghiêm Thanh cầm điện thoại di động trên bàn lên:"Được rồi, cũng đã muộn rồi, tôi sẽ gọi cho Sở Nguyên nhờ anh ấy đến đón cậu. Hai người nên về nhà đi, trò chuyện vui vẻ nhé. "

Tôi không ngăn nổi Nghiêm Thanh, cô ấy thực sự hiểu tôi muốn gì trong lòng.

11.

Sở Nguyên chạy tới, khoác áo khoác cho tôi với vẻ mặt khó chịu chưa từng thấy.

Anh quay lại nhìn Tô Mai và Nghiêm Thanh, rồi anh nhìn tôi, giọng điệu nhẹ nhàng, “Tôi đã đến rồi, chúng ta cùng đi. Tôi sẽ nghe theo em."

"Không cần."

Nghiêm Thanh nhìn tôi liếc mắt một cái, nói: "Tớ đã gọi xe rồi, sẽ đến sớm thôi."

Sở Nguyên gật đầu, quay người kéo tôi, "Đi thôi."

Dọc đường anh ấy không nói một lời mà chỉ im lặng lái xe. Rõ ràng là anh ấy cũng đang tức giận.

Nhìn anh ấy như vậy, cơn tức giận vừa hạ xuống của tôi lại dâng lên.

Làm sao, anh đang thể hiện khuôn mặt đó với ai chứ? Nghĩ xem trong cuộc chiến tranh lạnh này, ai sẽ thắng!

Vừa về đến nhà, Sở Nguyên đã ngồi trên ghế sô pha, nhìn tôi với ánh mắt của một bậc phụ huynh.

"Nói cho tôi biết, tại sao em không nghe điện thoại?"

Điện thoại?

Tôi lấy điện thoại di động ra, tôi đã bỏ lỡ một vài cuộc gọi. Có lẽ tôi không để ý nó trong túi xách của mình.

Nhưng khi tôi nói ra miệng lại là: "Em không muốn nghe".

Dám chất vấn tôi, nếu tôi thực sự không trả lời thì sao, hôm nay anh đã đi quá xa rồi!

Sở Nguyên khẽ cau mày, "Em đang muốn tranh luận về cái quái gì vậy?"

"Sao tôi dám cơ chứ! Vì giáo sư Sở đây rất quyền lực, sẽ đuổi mọi người ra khỏi lớp nếu không đồng ý với ý kiến của anh ta, còn tôi sẽ lại trở thành kẻ gây gổ với giáo viên. Và tiếp theo, anh còn định đuổi tôi ra khỏi nhà đúng không!".

Về phần tính tình quái gở, không ai có thể bằng tôi.

Sở Nguyên tháo kính xuống, hít một hơi thật sâu:"Chúng ta đều như nhau thôi, hôm nay em sai thật rồi. Tôi đã vào lớp mà em vẫn nói chuyện phiếm với cậu nhóc bên cạnh bao lâu? Em có quen cậu ta không? Hay là chuyện khác?"

“Nói chuyện như anh, ai mà không biết giáo sư Sở có bạn gái ở trường chứ!"

Không khí im lặng trong hai giây, Sở Nguyên nhìn tôi rồi bật cười.

"Tin đồn chỉ dừng lại ở mức đó, còn người khác tung tin gì không quan trọng. Quan trọng là em có thực sự tin hay không."

Tôi chợt lặng đi, lúc đầu tôi không tin, nhưng mọi thứ cộng lại với nhau, nó làm tôi rối tung lên trong một ý nghĩ bất chợt.

Sở Nguyên lông mày giãn ra, anh ấy đi đến trước mặt tôi, khóe miệng nhếch lên, "Đang ghen sao?"

Tôi đỏ mặt, vội vàng đẩy anh ra: “Em rất ghen tị, anh thậm chí còn xuất hiện cùng cô ta ở nơi công cộng. Cũng buồn chứ."

"Nếu em không ngăn cản anh như thế này, ai biết khi nào anh sẽ động lòng. "

Sau đó, tôi hỏi anh: "Em xinh đẹp hay cô ấy xinh đẹp?"

“Cô ấy."

Này, chào thần chết, tôi giơ nắm tay lên để chào.

Thẳng nam, não không xử lý nhanh được? Nhưng chỉ cần dỗ dành được tôi.

Sở Nguyên cười và kéo tôi vào lòng:"Nhưng tôi chỉ thích em."

12.

Sau khi hiểu lầm được giải quyết, tâm trạng tôi tốt hơn, còn nhếch mép cười cả khi đang viết tiểu thuyết.

Kể từ khi Sở Nguyên phát hiện ra tôi đang viết một tiểu thuyết, mặc dù tôi đã không còn phải lén lút viết nữa, nhưng tôi vẫn cảm thấy xấu hổ.

Tô Mai và Nghiêm Thanh toàn nói về cốt truyện mà tôi đã viết trong nhóm ba người, hoàn toàn phớt lờ sự tồn tại của tôi.

Tô Mai: “Wow, giáo sư kiêng cữ dữ dội quá, mình thích nhất là mặt thư sinh nhưng lại có chút thú tính đó."

Nghiêm Thanh: “Thỏ vô cơ cũng rất hung dữ, để cho nữ chính tiểu bạch thỏ trực tiếp đánh gục giáo sư, nghĩ lại cũng thấy hứng thú."

Tôi: “Ồ, mọi người đang trò chuyện rất vui vẻ nhỉ."

Nghiêm Thanh: “Im đi, trẻ con thì đừng xía vào."

Tô Mai: “Càng nhìn, tớ càng thấy giáo sư và Sở Nguyên có chút giống nhau, không biết Sở Nguyên có phải là người có khuôn mặt người và trái tim của sói không nữa."

Tôi:???

Hai người phụ nữ này thật không nghiêm túc, tôi bỏ điện thoại xuống và nhìn Sở Nguyên của tôi. Khi anh ấy làm việc chăm chỉ cũng là lúc anh gợi cảm nhất.

Tôi rót một ly sữa nóng, nhẹ nhàng bước vào phòng làm việc.

Tôi đứng lại sau lưng anh ấy và đã vô tình nhìn thấy màn hình máy tính của anh. Nó là cốt truyện của cuốn tiểu thuyết tôi vừa cập nhật!

Tôi vội vàng đóng máy tính lại, "Anh, anh, anh không được phép nhìn!"

Sở Nguyên ngẩng đầu nhìn tôi, khóe miệng nhếch lên, "Tôi sẽ trả tiền."

"Như vậy cũng không được!"

“Tại sao em vẫn đối xử với tôi như vậy? Tôi thậm chí còn donate tiền cho em cơ mà."

Sở Nguyên bật máy tính của mình và chỉ vào trang cá nhân của tôi. Anh ấy nói:" Em cũng từng nói, tôi là người hâm mộ yêu thích của em. Nhưng bây giờ, em xem em đối xử với tôi như thế nào?"

"Anh khác chứ..."

"Em sợ gì, thứ nên xem hay không nên xem, tôi đều xem hết rồi."

Anh đang khiêu khích tôi đúng không! Chắc chắn anh ấy đang khinh thường tôi!

Làm sao tôi có thể để anh ấy kiêu ngạo như vậy?

Tôi giả vờ không quan tâm nữa. Và trong khi Sở Nguyên không để ý, tôi đã bí mật vào trang web để đưa tài khoản của anh ấy vào danh sách đen.

Mặc dù tôi rất miễn cưỡng khi nhận những đồng tiền vàng mà anh ấy đưa cho tôi. Nhưng chỉ trong vài ngày, anh ấy đã trở thành người hâm mộ số một của tôi bằng cách donate một đống tiền vàng cho tôi.

Đây là khuôn mặt có thể khiến cho tôi từ chối tiền!

- Còn nữa -
Tác giả : Trầm Ngư
5/5 của 1 đánh giá

Bình luận

Lưu tên của tôi, email, và trang web trong trình duyệt này cho lần bình luận kế tiếp của tôi

Truyện cùng thể loại